Nhà thơ Nguyễn Hữu Quý tắm gió sen giữa cánh đồng xứ Việt

Thứ năm - 31/03/2022 03:26 222 0
Nhà thơ Nguyễn Hữu Quý
Sinh năm 1956. Quê quán: Quảng Bình. Nguyên Trường ban Thơ tạp chí Văn nghệ Quân đội.
Đã xuất bản trên 20 đầu sách văn học thuộc các thể loại thơ, trường ca, truyện ngắn, bút ký tản văn, phê bình văn học
Có nhiều giải thưởng của Bộ Quốc phòng, Hội Nhà văn Việt Nam, báo Văn nghệ, tạp chí Văn nghệ quân đội, Nhà xuất bản Kim Đồng, báo Người Hà Nội, tạp chí Cửa Việt…

 
Nhà thơ Nguyễn Hữu Quý
Nhà thơ Nguyễn Hữu Quý

Thotre.com xin trân trọng giới thiệu chùm thơ của anh.

Sen & Em

Sen tìm ca dao để ở
có mùi hương lục bát bốn mùa
bùn vẫn thế, phía chiêm mùa sấp ngửa
nuôi sen rồi, bồng bế nỗi nhớ sen.

Em lên chùa bẻ một cành trăng
sao chẳng chịu khép lại tà lơi lả
sen đang tỏa Phật nào mà thơm quá
thơm như là tiếng mõ có vĩ thanh...

Đừng tưởng rách không che chở được lành
cội nguồn đấy mấy nghìn năm áo vá
sen tài hoa nồng nàn trên gỗ đá
chẳng phải mọc từ lòng thợ chân quê?

Ai bốn phương một buổi tìm về
tắm gió sen giữa cánh đồng xứ Việt
ở đất khách khi trở về mới biết
chẳng bao giờ có hai quê hương!

Tôi có sen để thương
như có em để cần cù cấy gặt
mai sau này dẫu chiều không có mặt
vẫn còn sen trong mỗi ngọn gió lành...

Con nghĩ về mẹ

Mưa nắng chằm vào đời mẹ
chiếc nón ca dao che chở những lở bồi
con nghe khi cánh đồng trở dạ
mấy lứa phù sa hon hỏn bên trời.

Con biết chứ ngổn ngang mây bão
thắt ruột bốn phương, mẹ lưu một chốn về
gieo cổ tích, nắng lên, hoa thành gạo
gồng gánh núi non mộc miên đỏ dầm dề.

Là mẹ đấy, bao lần con rong ruổi
vui xứ người quên đom đóm bay ra
mẹ im lặng bậc thềm mòn ngồi đợi
những bước chân lẫm chẫm thuở dưa cà...

Là mẹ đấy, chẳng hùng hồn diễn thuyết
túi ba gang đựng cau chát, trầu cay
ru bát ngát bằng nhấp nhô tiếng Việt
bát ngát ngủ rồi mẹ buộc gió vào cây.

Là mẹ đấy, người đầu tiên nhức nhối
khi chúng con lỡ mắc phải lỗi lầm
nước mắt ướt vạt chiều mẹ gọi
con lại về dụi mắt khói hoàng hôn.

Hạnh phúc ư, là lòng ta đầy mẹ
trong cuộc đời vốn dĩ đã héo, tươi
hạnh phúc ư, là sau bao dâu bể
giữa quê nhà con cất tiếng “Mẹ ơi!”


Trả lời con gái về tình yêu

Tình yêu là gì hả bố?
-Câu này mới khó làm sao
Tình yêu là không phải cố
Hai người đều thấy thanh cao!

Tình yêu là gì hả bố?
-Câu này mới khó làm sao
Tình yêu là nhiều thương nhớ
Khi hai người phải xa nhau.

Tình yêu là gì hả bố?
-Câu này mới khó làm sao
Tình yêu là ai cũng sợ
Khi làm một nửa khổ đau!

Tình yêu là gì hả bố?
-Câu này mới khó làm sao
Tình yêu là khi giông tố
Lòng mình chẳng mấy chênh chao.

Tình yêu là gì hả bố?
-Câu này mới khó làm sao
Tình yêu là không hề cũ
Cho dù tuổi tác đã cao...


Nghìn năm Mầu vẫn tốt tươi

Có duyên mới được Thị Mầu
váy son một khoảnh, bí bầu một phen
lên chùa chưa kịp lạy sen
bão giông lúng liếng đã nhen sân rằm.

Kinh nào tụng chuyện trăm năm
cho Mầu theo kịp áo khăn nâu sồng
không là có, có là không
sau mênh mông lại mênh mông cõi người!

Nghìn năm Mầu vẫn tốt tươi
như chưa quỳ gối ở nơi đình làng
luân hồi cái kiếp tình tang
cho thôi khúc đận nhỡ nhàng ngày xưa.

Mầu là đủ, chẳng thiếu thừa
biên lai ghi hết nắng mưa sự đời
chiếu chèo ai đã mang phơi
mà sao chẳng ráo khóc cười thế gian...


Ngày bấc xa nhau

Sao chúng mình xa nhau
giữa ngày bấc buốt lạnh
em đi về phương nắng
anh một mình mùa đông

Anh một mình mùa đông
mưa phùn bay bối rối
rét thấy mình có lỗi
ngập ngừng lời ru xa

Ngập ngừng lời ru xa
như môi kề môi ấm
đêm đi qua chầm chậm
giấc mơ còn chưa tan

Giấc mơ còn chưa tan
vỡ ồn ào phố xá
một ngày về thật lạ
cúc họa mi thầm thì…





 

Tác giả: Nguyễn Hữu Quý

 Từ khóa: Nguyễn Hữu Quý

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

  Ý kiến bạn đọc

Mã bảo mật   
Cùng một tác giả

Xem tiếp 

Hãy đăng nhập thành viên để trải nghiệm đầy đủ các tiện ích trên site

Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây