Bay đi phù du (chùm thơ Ngọc Phượng)

Thứ sáu - 25/03/2022 04:18 315 0
Nhà thơ Ngọc Phượng, hội viên Hội nhà văn Việt Nam, hội viên Hội VHNT các DTTS Việt Nam đã từ giã cõi đời lúc 13 giờ 30 ngày hôm nay 25/3/2022 tại nhà riêng ở Sóc Trăng. Nhà thơ Ngọc Phượng tên thật là Trần Thị Ngọc Phượng, sinh năm 1955, quê quán Khánh Hưng - Sóc Trăng. Đã xuất bản các tập thơ: Bài ca chim sáo, Thầm lặng, Nàng Hêrát, Điệp khúc của dã tràng, Ai cúi nhặt trời xanh…
Nhà thơ Ngọc Phượng
Nhà thơ Ngọc Phượng
Thơ Trẻ xin giới thiệu chùm thơ của nhà thơ Ngọc Phượng như một nén nhang tiễn biệt nhà thơ...

Tự khúc

Xa lắc mùa thu trong mắt nai xưa
Sớm mai mưa
Em mệt mỏi
Và buồn

Nhòe một nẻo đường sương
Qua muộn màng
Qua tàn lụi sắc hương
Chúa vẫn trẻ nghìn năm trên thánh giá
Chúa gởi gắm điều gì trong đá
Mà dấu đinh tội hình
Lại vô tình làm rỏ máu con tim
Em lắng nghe em khóc

Giọt nhức nhối giấu vào tâm thức
Em hát ca là lúc
Em mệt mỏi và buồn

Ai cúi nhặt trời xanh?

Không tìm nữa
Nụ cười và nước mắt
Một thời ta năm tháng ngỡ yên nằm
Ai cúi nhặt trời xanh? 

Ai cúi nhặt tàn quanh
Ai hát
Ai níu giữ mong manh sợi nắng?
Đêm dài lắm và ngày thì ngắn
Vọng trăm năm chưa suốt một ân tình
Đành hờ hững lặng thinh 

Qua đời nhau cỏ đắm mù sương
Chiều lộng quá sao lời ca bỗng tím
Trên cành chia biệt
Lá tôi vàng
Ai cúi nhặt trời xanh?

Lá tôi buồn
Ai cúi nhặt tàn quanh?
Nhớ của xa ơi!
Tất cả lòng thành

Tháng Giêng và cỏ

Phải đâu là ta của thuở ta xưa
Hay huyễn hoặc thả đầy mơ cho gió
Ơi hỡi gió
Mi làm ta ngợp thở
Tháng Giêng gần như suýt chạm vào tim

Giêng gửi điều gì ở cõi vô ngôn
Cái khoảnh khắc ta buồn như hạt bụi
Trôi lầm lụi giữa vô hình vô tướng
Giữa vô cùng
Nào biết chỗ ta rơi

Vẫn nguyên lành một tháng Giêng tươi
Hơi khẽ động nhành xuân treo trước ngõ
Thiên hạ tìm hoa
Ta tìm cỏ
Ngỡ ngàng xanh
Mùa thức
Đợi ta về...


Thầm lặng

Tôi giữ làm gì một mớ xương hoa
Kỷ niệm ép vào quyển vỡ
Còn vẹn nguyên nỗi nhớ

Tôi chờ người dưới mưa
Tôi đợi người trong nắng
Mùa thu màu trăng trắng
Cây sầu đông tỏa nhánh quanh đời

Bay về đâu phấn ơi
Cho tôi hứng ít tàn rơi bụi đỏ
Thả vèo theo gió
Hiên nhà bên vắng tiếng ai rồi

Tôi giữ làm gì ký ức riêng tôi
Hoa tím rụng vườn xưa cửa đóng
Chiều thinh lắng mà lòng tôi biển động
Ngọn sầu đông ngả bóng qua thềm...

Sa Pa

Tôi mang theo mình nỗi cô đơn
Bước vào phiên chợ
Nơi những chàng trai và những cô gái hát
Họ hát với nhau bằng lời
Bằng môi mắt
Bằng tim

Tôi mang theo mình nỗi khát trông
Cơn bão táp khơi lòng yên ắng gió
Ai gửi gắm buồn ai trên cỏ
Bác ngựa còm vừa lạ vừa quen

Nắng nghiêng chiều chênh vênh
Nghe thấp thoáng cơn mưa huyền thoại
Tôi đứng giữa tàn phai thương mến ấy
Gởi tim mình về đâu đêm nay

Ơi! SaPa, SaPa mờ mây
Dốc núi dựng chồn chân kẻ bước
Xin tiếng hát níu thời gian quay ngược
Để tôi tìm nhặt thuở duyên tôi.

Ô cửa nhỏ

Lúc mầm trong hạt
Đất còn phơi trắng nắng ngoài đồng 
con bướm vàng đi rong 
ô cửa nhỏ là mùa xuân của bé

cô hoàng yến có điều chi mới mẻ 
hỏi trên cành ô môi 
cảnh hoa chờ ngậm giọt sương rơi 
Ô cửa nhỏ là niềm vui của mẹ

Ô cửa màu xanh lam
nồng nàn hương cỏ ngái 
con nhìn quen lối ấy
bước ba về qua sân 
tuổi thơ nào khoảnh khắc chợt bâng khuâng...

Đậu là cái bình thường em nghĩ 
bằng năm tháng trôi qua 
một vuông rào, ô cửa nhỏ quanh ta

trời trong quá khiến lòng em bối rối 
Ô cửa mở với mưa rừng gió núi 
và người yêu đi xa...
gió bên ngoài khẽ động một bông hoa

Đâu chỉ là phôi pha 
mà chật hẹp hồn ta: Ô cửa nhỏ 
khi em đến với trời xuân mở ngõ 
sớm mai sương và nắng đỏ trên cành 
ở nơi này em sẽ gặp anh

ở nơi này vòm lá biếc xanh 
con chim hót cũng gợi tình xứ sở 
cây thốt nốt cây dừa chung nỗi nhớ 
bè bạn vong tiếng gọi buổi lên đường 
gió trên đồng vọng mãi mùi hương

Đâu là lúc bình thường ta nghĩ 
cho những điều riêng tư ...


Bài ca chim sáo

Em hát gì
chim sáo nhỏ xinh ơi 
chiều nắng tắt kia rồi 
tiếng tù và gợi lòng tôi nhớ quá 
một sườn đồi nở hoa 
trời trong xanh tháng ba

Sa-ri-ka-keo
Chim sáo nhỏ
dây nhãn lồng đơm bông trắng ngõ 
trắng như màu trăng non

Chim ghé tìm chùm quả con con 
vừa ửng chín dưới làn sương mới 
chim gọi gió và chim gọi nắng 
mùa xuân em hay lộc biếc trên cành

tán lá râm chim tìm xây tổ
con kinh sâu dẫn nước lên đồng 
Chim hát vì dòng sông 
tin cậy gởi nguồn phù sa cho đất

Đất – bà mẹ có tấm lòng đôn hậu nhất 
nên đi xa sông vẫn nhớ tìm về 
Em hát gì chim sáo nhỏ xinh ơi!

Bay đi phù du

Bay đi, bay đi phù du
Tắp tắp con đường mây trắng
Hoa mỏng tợ như chưa hề có thật
Như là tên
Chỉ chạm nhẹ vào hồn 

Gió làm gã sở khanh đùa giỡn
Rứt tình cây ném xuống lòng đường
Em thanh thản cắp làn hương ngời ngợi
Sớm mai vào cõi hư 

Bay đi, bay đi phù du
Tôi ở bên nầy chiếc cầu chưa nối nhịp
Chưa kịp vài giây đưa tiễn
Chớp mắt xa rồi
Xin đủ chạm hồn thôi

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

  Ý kiến bạn đọc

Cùng một tác giả

Xem tiếp 

Hãy đăng nhập thành viên để trải nghiệm đầy đủ các tiện ích trên site

Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây