Nguyễn Đức Hậu đang trú thân trong từng vốc đất gầy

Thứ tư - 23/03/2022 03:00 142 0
Nhà thơ trẻ Nguyễn Đức Hậu, Bút danh Nam Thiên Phú, sinh tháng 8/1997 tại Bình Lục - Hà Nam. Là cựu sinh viên Báo chí trường Viết văn Nguyễn Du (nay là Khoa Viết văn - Báo chí trường Đại học Văn hóa Hà Nội). Hiện làm việc tại Tạp chí điện tử Kinh tế Chứng khoán Việt Nam. Tập viết thơ từ năm lớp 8 (2011) và bắt đầu viết chuyên nghiệp từ cuối 2017. Đã có nhiều thơ đăng trên báo tạp chí và nhiều giải thưởng thơ trong cả nước.
Nhà thơ trẻ Nguyễn Đức Hậu
Nhà thơ trẻ Nguyễn Đức Hậu
Thơ Trẻ xin giới thiệu chùm thơ của anh.

PHÙ SA VÀ CÁNH ĐỒNG CỔ THỤ

cỏ đã nhiều hơn trên cánh đồng làng
mưa xối xuống những bãi bờ mục nát
một gót trâu làm rỗ cả buổi chiều
tháng chạp
những gió bấc vẫn ôm đồm việc cuốc cày và hương khói
người còn mấy lòng tay trũng mà về?
hốc mắt còn mấy mùa thiên lý mà rụng xuống những ngôi làng rỗng ruột
ngói lợp nhà rỗ xuống nền đất như những bàn tay tróc vảy vào tôi

đất lành ở trọ nắng mưa nuôi kẻ đi người ở
những luống cày bám lấy cố hương như xới lên từng thớ thịt đầy nước mắt người
phù sa chưa hết đời phiêu bạt
đang trú thân trong từng vốc đất gầy

dưới mặt đất
những tóc rối đã tái sinh rơm rạ
khơi bếp trên cánh đồng cổ thụ
những cánh đồng lắm cỏ nhiều ma
24/1/2021

275224932 5065317176854491 2122023984928722933 n



MỘT DÒNG SÔNG TẮT

Sang sông để trở về nhà
Giật mình sông đã chảy qua chân trời
Lối này còn một người thôi
Như cây nến cạn thắp lời chân quê

Đợi người ở tận dốc đê
Đến khi dốc cạn người về chiêm bao
Nước kia đỗ bến đời nào
Dòng sông đã tắt ngược vào lẻ loi

Dưới trời bùn đất mồ côi
Một ly rượu lạt chuốc người hư không
Một gió hóa phận bão giông
Từ nơi ngõ khuất ra đồng làm vua
Như chuông về trụ trì chùa
Như câu liêm của những mùa thảo dân

Một dòng sông đã mộ phần
Để buồn tiếng cỏ về ngân đầy chiều.
24/3/2021


SÔNG ĐÁY

thuở nghèo tóc mẹ gội nước sông trong
nước ở gót trâu người gánh về sương khói
cứ thế tóc mẹ chia chác cho từng vốc đất ven sông mà bẵng đi thành người đứng tuổi
dòng sông đã lặng im khi mẹ bước lên từ bậc đất cuối cùng

sông Đáy còn trôi về bậc cửa những ngôi nhà ngói cũ
chỗ ấy mẹ nằm bấp bênh mười năm sóng lở
xác thịt ngấm vào phù sa

mười năm!
tấm ván mọt chi chít những mầm hương
rọi vào đêm một ánh mắt đục thức canh dòng sông mất ngủ
bột đất trát vách tãi lên bờm xơm tóc mẹ
lặng như nắm tro tàn gió về dãi xuống mặt sông cong

mười năm
những gườm đất ướm sâu từng hốc mắt
mấy phen nước lớn ngập sân nhà
con nằm bình yên thấy mẹ về ướt át

đêm nay những nấm đất bên bờ sông kể chuyện
một gánh nước nào về ngang giấc mơ con
và giấc mơ của một dòng sông chưa từng chảy qua thành phố...
14/7/2020

257466452 3159892130906832 5737168657900892539 n

VỀ QUA PHÚ XUYÊN

Cánh đồng rất sả và chanh
Người trần mắt thịt rất lành tính thôi
Bình yên ở rất thưa người
Bụi về tấp nập rất lười tắm nhau

Cỏ bờ buồn tự rất lâu
Lúa ngô lại rất nhớ nhau thật thà
Gió sương tự rất xa nhà
Khấu đầu một rặng tre già... cáo chung

Dân thường ở phía phù dung
Sống chân tu chết ở vùng chân tu
Nửa đời cỏ bến ưu tư
Lại an nhiên phía mùa thu qua đầu

Bẵng đi con nít rất giàu
Tóc tai rất bảnh nhà lầu rất xe
Cỏ xanh thời rất nhiều quê
Người xưa thời... rất khó về thăm nhau.
1/5/2021


MỘ MẸ

Em khóc nữa làm gì - mẹ chúng mình đã khuất
Tóc sương và gốc dạ buồn lồng lộng sương đêm

Chúng ta lớn lên chưa quen xí đất cho mình
Điều mẹ đã làm trong một ngày thiếu phụ
Hôm giấy báo tử về nhà

Một sương trắng về canh ngôi mộ đất
Tiếng cỏ úa như tàn tro đáy mắt
Lấm lem từ bóng tối mẹ về
Em khóc nữa làm gì - ngày xác mẹ tan đi

Đêm nay dưới mầm hương ta bắt gặp tiếng người báo mộng
Những nghĩa trang đất lại để cho (cỏ xanh) người
Có hốc đất mẹ nằm mười năm trước
Chúng mình nằm cả một kiếp mồ côi...
13/9/2021

Tác giả: Nguyễn Đức Hậu

 Từ khóa: Nguyễn Đức Hậu

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

  Ý kiến bạn đọc

Cùng một tác giả

Xem tiếp 

Hãy đăng nhập thành viên để trải nghiệm đầy đủ các tiện ích trên site

Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây