Bùi Xuân Tứ “về với chín bậc cầu thang”

Thứ năm - 14/04/2022 04:25 408 0
Nhà thơ Bùi Xuân Tứ
Ngày sinh: 02/06.
Quê quán: Ngọc Trung, Ngọc Lặc, Thanh Hóa
Hội viên hội văn học các DTTS, Hội viên hội Văn học nghệ thuật tỉnh Thanh Hóa
Đã xuất bản tập thơ Lời ru đá
                                      
Nhà thơ Bùi Xuân Tứ
Nhà thơ Bùi Xuân Tứ
Thotre.com xin trân trọng giới thiệu chùm thơ của anh.

Tiếng chiêng

Ông ơi
Thằng út nó đòi bán giàn chiêng
Giàn chiêng từ thời ông bà ta để lại
Người ta đến trả bằng nhiều trâu to
Người ta đến trả bằng nhiều tiền bạc

Tôi thương giàn chiêng
Bao năm vẫn nằm trên vách
Thấy chiêng như thấy dáng ông hiển hiện
Cùng tôi xây cửa, dựng nhà

Từ tiếng chiêng mà tôi thương ông
Chịu lời mối mai để theo về mường lạ
Tiếng chiêng bao mùa hội làm tôi bồn chồn bụng dạ
Rối bời như sợi lanh khô

Tôi nhớ tiếng chiêng vui ngày về nhà ông làm dâu
Tôi thương tiếng chiêng buồn ngày đưa ông về rừng mả
Tiếng chiêng biết đuổi bầy thú hoang trên nương cả
Tiếng chiêng gọi đứa con xa biết lối tìm về

Một tiếng chiêng ngân lên
Bản gần, bản xa biết chuyện buồn, chuyện vui mà đến giúp
Dù đói cơm nghe tiếng chiêng cũng ấm lòng, ấm cật
Người Mường ta coi tiếng chiêng như báu vật
Sao ông ơi thằng út nó nỡ bán chiêng.

Tìm về lời ru

Đêm qua tôi  thấy con chim Păng Pop
Bay qua giấc mơ tôi
Con chim hát cho tôi nghe
Lời Xường đẻ đất - đẻ mường
Lời Xường dựng nhà, đắp bếp
Lời Xường nên lứa nên đôi.

Những lời Xường mẹ đã ru tôi
Lớn lên thành trai bản
Thẳng như cây đinh đầu thung
Dẻo dai như sợi mây rừng
Bàn chân đủ sức trèo qua đỉnh núi
Bàn tay đủ sức ngăn con suối đầy

Một ngày tôi đi xa núi
Mẹ buồn như tiếng chiêng côi
Mảnh nương rộng không ai phát
Mái nhà dột chẳng ai che
Vò rượu cần khô cong đầu chái

Đêm thị thành tôi nhớ lời mẹ ru
Thương câu Xường lưng chừng vách núi
Thương tiếng chiêng những đêm mùa hội
Thương mảnh nương xa cỏ dại mọc đầy

Ơi con chim Păng Póp ơi
Tôi muốn về tìm lại lời ru
Trong hơi ấm miếng trầu nồng vôi của mẹ
Cho đám nương lại xanh ngô, xanh lúa
Cho bếp nhà sàn đỏ lửa ngày đêm

Hội mùa xuân rộn rã tiếng chiêng vui
Tôi vít cần uống từng lời ru của mẹ
Trong lời ru tôi vẫn là đứa trẻ
Vịn câu Xường mạnh mẽ lớn lên.
277977766 373371981347675 851909002441364171 n
Lời ru em

Em ru tàn một lời bông trăng
Em ru mòn một lời đá cuội
Lời ru dài hơn con suối
Mòn theo dấu chân anh đi
Em lên nương với tiếng chim Ri
Chim Ri hát lời tìm bạn
Em xuống chơi con suối cạn
Suối còn mãi đợi nước nguồn
Ơi con chim Ri ơi
Em muốn là chim để nói thời thương nhớ
Ơi con suối ơi
Em cũng muốn là suối đề được đợi chờ
Để em không chơ vơ
Như bông lau sợ gió
Em muốn gọi người thương
Người đã bỏ mường rời bản
Lời em gọi khản gió
Lời em gọi rạc mây
Lời em gọi anh vang đầy thung núi
Về đi anh áo gấm em đã dệt
Đừng mắc chi sợi tơ lên khung cửi nhà khác
Đừng uống chi mó rác nhà người
Về cùng em ru chín lời bông trăng
Về cùng em vỗ về hòn đã cuội
Về cùng em ru đầy con suối
Về cùng em thắp lửa đêm nồng.

Lời xường ru từ núi

Thương lắm thương nhiều anh ơi
Lời xường em ru từ núi
Chờ anh bao mùa trăng tủi
Bao mùa Râm ri đơm bông

Anh đi chín núi mười sông
Chiêng côi nhớ tay anh gióng
Đêm đêm đầu sàn em ngóng
Chờ như chờ Niếng lên hơi

Thương xiệt thương nồng anh ơi
Lời hẹn đêm tình năm ấy
Thấy thương mình như mùa rẫy
Thóc lép cũng đợi trổ mầm

Ve nèn đầu núi râm râm
Gọi chi những ngày thương cũ
Anh đi tựa như mùa lũ
Chẳng kịp gửi lại lời thương

Em mang cả nỗi nhớ mường
Mang nửa câu xường về núi
Đêm ngồi ru mình lầm lũi
Thương xiệt thương nồng anh ơi.

Về đi em

Con chim chèo pheo chiều nao gọi bạn bên đồi
Nó vừa tha được cọng tranh khô lên ngọn cây mận đầu hè xây tổ
Mùa xuân này nó lại có đôi có lứa
Lại cùng nhau sinh cái đẻ con…
Mẹ thường tần ngần nhìn lũ chim non
Rồi lại nhìn ra con đường phía xa thung núi
Các con như cánh chim bay có khi nào thấy mỏi
Có khi nào nhớ về hòn đá nơi lưng đồi cũ kĩ đầy rêu…
Về đi em
Về với chín bậc cầu thang bậc nào cũng đợi đếm bước chân em ngày trở lại
Chiếc khung cửi lanh canh ngóng chờ bàn tay em dệt vải
Dệt cả mùa xuân hoa mận nở lưng trời
Mẹ lận vải bông vào quả còn rồi tất tả đem phơi
Đợi ngày hội làng em còn trao cho người thương ấy
Có phải quả còn năm xưa bay cao mà người xa đến vậy
Trốn hòn đá cuội ngăn bước chân em đi, đi biền biệt mường người
Có phải giấc mơ cây Chu đồng dẫn dụ lối em tôi
Hay em mãi đi tìm trong lời xường về miền bông thau quả thiếc
Mà quên câu Đang* ta trao nhau đêm tình mùa xuân hò hẹn
Quên sợi vía trời anh buộc vội cổ tay
Về đi em
Mùa khói nương mắt mẹ lại nhòe
Cha vác cây phạ* đứng tần ngần đỉnh dốc
Ngóng đứa con xa, biết giờ bàn chân nó có còn quen leo dốc
Còn biết phát nương trỉa hạt lưng đồi
Về đi em
Về khi bếp than đã hồng lên vạc củi đầu sàn
Về ru lòng mình đi qua hết những bão giông, buồn tủi
Về mơ giấc mơ hòn đá cuội trổ hoa vào chiều nào xa ấy
Về ru mùa biếc lưng trời.
------------
*Đang: một làn điệu hát của người Mường
*Phạ: Dao dài dùng để phát nương     


 

Tác giả: Bùi Xuân Tứ

 Từ khóa: Bùi Xuân Tứ

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

  Ý kiến bạn đọc

Mã bảo mật   
Cùng một tác giả

Xem tiếp 

Hãy đăng nhập thành viên để trải nghiệm đầy đủ các tiện ích trên site

Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây