Nguyễn Chí Ngoan đứng trên quả đồi nhìn nỗi buồn lao dốc

Thứ hai - 04/04/2022 22:02 107 0
Nhà thơ trẻ Nguyễn Chí Ngoan
Sinh năm 1991
Quê quán: xã Thuận Hoà, huyện An Minh, tỉnh Kiên Giang.
Hiện đang là giáo viên.

 
Nhà thơ trẻ Nguyễn Chí Ngoan
Nhà thơ trẻ Nguyễn Chí Ngoan
Thotre.com xin trân trọng giới thiệu chùm thơ của anh

Thưa mẹ con về

Thưa mẹ con về bên mái hiên xưa
giàn mướp đắng hoa vàng mấy độ
con ong bầu đập cánh bay qua tuổi thơ chân trần cắt cỏ
gió đồng bưng
ướt đẫm buổi đi về

Khói đồng chiều hôm ấy còn cay
đời lam lũ những đường cày khuya sớm
cha nhọc nhằn gánh giấc mơ ngày mới chớm
vượt quãng đường dài
nước mắt chưa tan

Chái bếp sau nhà bồ hóng đen ngờm
thanh củi ướt chập chờn ngọn khói
bát cơm độn khoai canh rau tập tàng đỡ đần mùa đói
giữa vụt vặt đời thường
mẹ chắt chiu mùa thóc lép quanh sân

Về hụp lặn sông quê tắm táp bụi đường
vuông nắng nhỏ những chiều thắp muộn
con nghé lạc bầy cất giùm tôi mảnh nhớ
quá nửa đời
chưa đi hết những lời ru

Thưa mẹ con về lợp lại mái nhà dột ướt cơn mưa
nhen bếp lửa pha trà, ngoáy trầu cho mẹ
sớm thức dậy hình dung con đường không điểm đến
lòng khuya khoắt
những nỗi nhớ trở về như chưa từng có lúc đi xa…

Những hình dung
 
Bầy sẻ nâu không về nữa
người không về nữa
chiều trống không những hình dung mục ẩm
 
Tôi đứng trên quả đồi nhìn nỗi buồn lao dốc
những vực thác vọng lời cỏ cây thắc thỏm
gió nghịch mùa từng nhịp rêu hoang
the thắt lặng im 
hà hơi phía ngày rất lạ
 
Cơn mưa cuối ngày vấp vào ngờ vực
giọt buồn trắng xoá
cời lên bếp lửa ngày đông tàn tro khuất lấp
khói bện khói từng vòng bay đợi nắng
bóng người hun hút xa
 
Người không về nữa
ngôi nhà có cánh cửa sổ màu xanh và khu vườn hoa màu tím
ngưng lặng chờ
tất cả lặng im nhường chỗ cho kí ức phủ lên màu dĩ vãng
 
Người không về nữa
những kí tự dắt nhau gối đầu lên ngực cỏ
ngày mỏng dần
tìm đâu thuở bài thơ biết cười…


Nỗi buồn thinh lặng

Đóng chặt ngày buồn mắc cạn
Và những giấc mơ quá cỡ trong bảng màu trung tính
Khi nỗi buồn xâm chiếm không nhường chỗ cho phút mong chờ
Câu thơ vụt lên rồi tan biến
Tôi đi về phía cuối con đường
Hai bên đường nhì nhùng lá cỏ
Lạ quen bủa nhau rót tràn cơn mê của đá
Rỗng mục đêm gầy mồ mả xanh rêu
Có vé khứ hồi nào cho những giấc mơ
Đồng cỏ non xanh của tuổi thơ trôi về phía mùa xa lắc
Xoắn ống quần chân chạm đất
Rách bươm mái nhà gió đêm ràn rạc thổi qua vai
Thõng tay bước về miền ngược nắng
Kí ức giăng mắc vào nhau trong muôn vàn lối rẽ
Nỗi nhớ không hình thù
Trôi vào muôn nghìn bến lạ
Tôi thinh lặng
Mặc niệm nỗi buồn
Mặt trời lên từ phía không người
Tuổi thơ qua gọn lỏn
Những ánh nhìn.


Miền nhớ lặng thinh…
                                     
Dấu ngày còn khắc bên hiên
mím môi thấy chật
niềm riêng vơi đầy

Bờ rào vin ngọn heo may
sầu đâu rụng trắng lắt lay lối về
nắng chiều rót lại ven đê
ngõ xưa vẳng tiếng dù kê (*) nhót lòng

Phèn chua chan chát cánh đồng
lúa xanh ngậm sữa uốn cong vụ mùa
với tay bắt hụt ngày xưa
cánh chuồn mất hút cơn mưa rối bời

Hải hồ ru thoáng rong chơi
nghe hoài nghĩ đã xa xôi những lần
như từng chia tách nhọc nhằn
chạm vào sóng nhớ với ngần ngật đêm

Không dưng bước chậm qua thềm
hình dung khâu vá lại thêm nỗi buồn
à ơi... sông chảy về nguồn
ngấn phù sa đỏ vẽ muôn dáng hình

Đã đâu minh triết lặng thinh
rưng rưng giữa cuộc bình minh dắt đời
mầm xanh lớn! Mầm xanh bơi
ta về như trẻ khóc cười dửng dưng

So vai năm tháng nhát gừng
Ta về như thể chưa từng bỏ quê...

(*) Dù kê: kịch hát truyền thống của nghệ thuật sân khấu hát và múa của người dân tộc Khmer 

Vẽ đêm        
 
Đêm trở về trong mê dại cô đơn
những biệt li gọi buồn năm tháng
ta về phía ngọn đồi im ắng
nhặt lên xác ngày lầm lỗi
chạm hư không đoán đợi cuộc người
 
Dự cảm đêm
ngây dại kiếp đời
bầy gió đêm thổi qua
đốt gió say đêm buộc ngày vừa cạn
nỗi nhớ trong veo
vượt thoát phận mình
 
Tiếng cuốc rót vào đêm
những âm vực cuộn tròn lăn lốc
chảy qua ngày chấp chới
màu khói thuốc động run không ngớt
thành thật với đêm
từng bước chân cắm vào đất
nhịp nhịp rã rời
 
Không thể nhìn thấy được gì
những ánh sao lụi tàn tự bao giờ
những bóng người chìm khuất tự bao giờ
tôi chờ được tái sinh trong vũng đen khổng lồ
 
Ngỡ thấy lại mình với ngàn năm trầm tích
nỗi buồn nguyên thủy
mùa dắt mùa truy điệu
tan đêm
những bóng người tìm nơi an trú!

                                      


 

Tác giả: Nguyễn Chí Ngoan

 Từ khóa: Nguyễn Chí Ngoan

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

  Ý kiến bạn đọc

Mã bảo mật   
Cùng một tác giả

Xem tiếp 

Hãy đăng nhập thành viên để trải nghiệm đầy đủ các tiện ích trên site

Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây