Vẻ điển trai và những vần thơ gây thương nhớ của nhà thơ 9X Bình Định

Thứ sáu - 13/05/2022 04:28 650 0
Được biết đến như một cây bút thơ trẻ nổi bật của thế hệ mình và một trong những nhà thơ hiếm hoi tạo được bản sắc trong “dàn đồng ca” thơ trẻ Việt Nam hiện nay. Anh cân bằng được lối viết vừa làm hài lòng giới chuyên môn, vừa gần gũi, dễ đọc, dễ đồng cảm với độc giả. Trương Công Tưởng không chỉ gây thương nhớ trong thơ mà ngay cả ngoại hình ngoài đời thực.
 
Vẻ điển trai trong sáng, hiền lành của nhà thơ 9X đất Bình Định
Vẻ điển trai trong sáng, hiền lành của nhà thơ 9X đất Bình Định
Trương Công Tưởng sinh năm 1990 tại Hoài Ân, Bình Định. Anh có thơ đăng báo từ năm 16 tuổi và là tác giả của rất nhiều bài thơ tạo được dư luận tốt trong những năm gần đây.
Trong thơ Trương Công Tưởng, quê hương của anh hiện lên một cách buồn thương dịu vợi. Đó là một làng quê đẹp gắn với nhiều ký ức đã nuôi dưỡng tâm hồn anh. Những vần thơ đẹp, nhẹ nhàng, man mác buồn về tình yêu, gia đình, quê hương đã lay động trái tim độc giả.
Anh là chủ nhân của tập thơ gây tiếng vang Ngồi gỡ tơ trời. Tập thơ này từng đoạt giải B (không có giải A) của Liên hiệp các Hội Văn học nghệ thuật Việt Nam năm 2019.
Năm 2021, Trương Công Tưởng tiếp tục cho ra mắt bạn đọc tập thơ thứ hai Đợi những vắng xa và nhận được nhiều phản hồi tích cực từ giới chuyên môn cũng như độc giả.
Tập thơ Đợi những vắng xa

Sắp đến, anh cũng là một trong những đại biểu tham dự Hội nghị viết văn trẻ toàn quốc lần thứ X do Hội Nhà văn Việt Nam tổ chức tại thành phố Đà Nẵng.  Đây là lần thứ hai Trương Công Tưởng tham dự Hội nghị này sau Hội nghị lần thứ IX được tổ chức tại Hà Nội vào năm 2016.
Trương Công Tưởng là người khá kín tiếng trên mạng xã hội cũng như ngoài đời. Nói về thơ, anh từng chia sẻ trong một bài phỏng vấn: “ Thơ trước hết là một người bạn để giãi bày và sẻ chia nhiều điều trong cuộc sống mà nhiều khi ngôn ngữ đời thường khó có thể nào diễn tả hết. Thơ cũng mở ra cho tôi một thế giới rộng lớn hơn về nhân sinh quan, về con người, giúp tôi biết nhìn nhận, thấu cảm và yêu thương cuộc sống này hơn dù đôi khi cuộc đời này đã dành cho ta rất nhiều cay đắng”. Sau đây, Văn trẻ 360 độ xin mời đọc một số bài thơ của Trương Công Tưởng:

Bầy mối trong rừng mưa

Bầy mối trở về trong rừng mưa
nơi những mộ phần yên nằm không ai nhìn thấy
chùm rễ đâm xuyên da thịt
xanh lên đất nước tháng năm

Người lính bước ra từ khu rừng
ám ảnh mãi về những bông hoa đã nở
trắng hồn nhiên, trắng thanh thản, trắng mặc khải
như cái chết của cô gái giao liên lúc ngồi hát bên suối
nhớ mẹ cha và mơ khói quê nhà

Người lính bước ra từ rừng mưa
mùi thuốc súng tẩm vào đêm nồng đặc
bầy mối nhen lên ý nghĩ những đêm không bếp lửa
cơn sốt rét dài hơn thập kỷ
cái đói lả lả đường dài

Dưới tàng cây năm ấy lời thề Sát Thát còn ghi
đồng đội cắt rốn cho nhau để sinh ra lần nữa
tiếng súng mắc kẹt vào giấc mơ, đay nghiến từng lời hứa
những đêm rừng thổn thức, khát hòa bình

Trong rừng mưa những người lính mãi mãi không về
hồn cốt các anh lẫn vào cổ thụ
nơi chốn mộ phần không còn vết tích
bầy mối bay quanh quẩn rừng mưa

Người đi về phía biển

Những bãi cát dài dọc triền sông An Lão
nắng miền Trung rát mặt gió Lào
cha cõng tôi đi...

Tôi hỏi cha, bao giờ mình tới biển, con muốn thấy chân trời!
cha chỉ cho tôi những vòm mây trắng, nước biển đã kết thành mây

Sông cứ đổ về phía biển
như nước mắt chảy xuôi
bầu trời rộng lớn thế
mênh mông không bằng lòng cha
đoàn người đi thăm thẳm về phía biển
những con đường từ đất mở ra

Tôi hăm hở với bầu trời phía trước
quên những lời của cha

Những bãi cát dọc triền sông An Lão
những người mẹ gánh muối về rừng
họ là những người gánh biển
đổ lên nguồn, biển lại về sông

Một đời cha tôi nước mắt chảy xuôi
muối thì vẫn muôn đời chát mặn
nắng miền Trung gió Lào rát mặt

Giờ một mình đi giữa sao khuya
tôi hỏi bầu trời làm sao thấy được cha
và ngước mắt nhìn lên những vòm mây trắng...

Nhà thơ trẻ Trương Công Tưởng


Sông

nơi phù sa chảy qua mái tóc của làng
những đứa trẻ lớn lên da thơm mùi nắng
đàn bà cõng cả cánh đồng về nhà
trong giấc mơ đàn ông hừng hực ngực trần
quả dâu chín mọng khu vườn con gái

nơi ấy chỉ có nắng
nắng khô mái nhà bong tróc từng lớp rêu từ mùa mưa trước
tiếng cu gù mỗi sáng
người già ngồi ngoáy cơi trầu nhìn xa xăm lên ngọn tre cao nhất
con đường bụi đỏ cả thời gian

nơi ấy chỉ có mưa
năm nào cây cầu tràn lũ nối hai bờ cũng ngập đầy bùn đất
Thuận - bạn tôi, cô nữ sinh có đôi mắt trong veo đã ra đi theo dòng lũ cuốn
để lại những tờ giấy khen treo đầy tường nhà
ám ảnh chúng tôi suốt thời tuổi trẻ

sông bồi đắp phù sa
cũng bồi đắp trong lòng chúng tôi bao nỗi niềm khôn tả
như gió lạnh lùa vào lòng giữa đêm sâu
mỗi mùa lũ sông mang theo tiếng khóc
sông nói với đầu nguồn về những cơn đau
sông khơi mạch giếng trong
ai đi xa cũng nhớ ngụm nước mát mùa hè
bà tôi đèn dầu nón lá đi suốt những đêm dài
người già kể về thuở xa xưa
chúng tôi lớn lên trái tim hồn nhiên như cổ tích

nơi những mùa trăng sông đẹp như tiếng hát
ai gõ mạn thuyền dưới bầu trời đầy sao
sông lắng cả tiếng bom vào lòng ùng ục chảy
đôi bờ xanh che những người lính yên nằm

chiều nay tôi qua cầu nhớ Thuận
nhớ những vòng xe của tuổi học trò
nhớ ngọn đèn tắt bà tôi một mình dò dẫm qua sông
những bến bờ gọi tôi tha thiết
c2de9f1d07e7c6b99ff6


Khúc mùa


Ở đó có tháng năm rực rỡ nỗi buồn
Có thung lũng mù sương
Nơi tôi đã lớn...

Ở đó tháng giêng hoa cải nở
Hoa xoan tím trời hoa bưởi tinh khôi
Ở đó có thời thiếu nữ
Của những người đàn bà và cả mẹ tôi

Ở đó sông vẫn xanh ngăn ngắt
Trong veo như mối tình đầu
Những
em bé lùa bò về từ trên đỉnh núi
Tiếng gọi chiều náo động cả hoàng hôn

Ở đó có đêm dài thăm thẳm
Có mùa xuân đã chết ở sau hè
Có ánh mắt dùng dằng thương nhớ
Có những đợi chờ day dứt khôn nguôi

Ở đó những mùa măng vẫn mọc         
Ban mai em cõng chữ qua đồi
Trong ánh mắt đầy lên niềm hy vọng
Mùa dịu dàng trên môi

Ở đó mẹ vẫn ngồi vấn tóc
Đợi cha về từ trên ngọn núi xa
Những đứa trẻ đêm vẫn nằm mơ phố
Thung lũng tịch yên trong mỗi nếp nhà


Nhà cũ

Cái ấm tích nơi góc bếp
vỡ ra từng mảnh sành
tro than vùi những ngày thơ ấu
tôi chạm vào lạnh buốt bàn tay


Nơi ấy là thiên đường của mẹ
tôi lớn lên cùng nhem nhuốc  khói trời
mảnh vườn nhỏ những trưa hè nằm hát
cơn bão đi qua cành lá tơi bời


Mái nhà ấy từng phủ đầy hoa cải
bức tường gạch vôi ô cửa gió lùa
vạt giường gãy tôi nằm không dám cựa
mắt mẹ đắm buồn vào những đêm mưa


Xin cúi tạ những gì nuôi tôi lớn
dẫu đơn sơ cũng thấm đượm ân tình
cúi tạ cả mắt người như dao sắc
cứa vào lòng những vết đau thương


Sẽ nhớ mãi mái nhà đầy hoa cải
và mắt mẹ buồn đăm đắm những đêm mưa



 

Tác giả: Trương Công Tưởng

 Từ khóa: Trương Công Tưởng

Tổng số điểm của bài viết là: 10 trong 2 đánh giá

Xếp hạng: 5 - 2 phiếu bầu

  Ý kiến bạn đọc

Mã bảo mật   
Hãy đăng nhập thành viên để trải nghiệm đầy đủ các tiện ích trên site

Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây