Nguyễn Văn Song “ngồi xếp những nâu trầm mà thương”

Thứ ba - 31/05/2022 04:38
Thotre.com xin trân trọng giới thiệu chùm thơ của anh

Một đời áo nâu

Một đời mẹ mặc áo nâu
Bao nhiêu tấm cũng một màu đất đai
Rách lành kể những hôm mai
Áo hay đời mẹ sờn phai mỗi ngày?
 
Áo nâu bạc! Áo nâu gầy!
Áo như thửa ruộng chở đầy nắng mưa
Lắng nghe sợi vải ngày xưa
Thấy trong chát mặn đã thừa mồ hôi
 
Bao nhiêu nước mắt mẹ rơi
Áo nâu gói cả những lời xót xa
Mẹ như sông phía quê nhà
Dốc lòng đôi vạt phù sa lặng thầm
 
Mẹ đi về phía trăm năm
Con ngồi xếp những nâu trầm mà thương
Thôi đành nhờ cả khói sương
Áo nâu ơi hãy theo đường mẹ đi...

Về ngồi bậc đá bờ ao

Về ngồi bậc đá bờ ao
Tìm chuồn chuồn ớt thuở nào níu đôi
Ao đêm đặc tiếng quẫy đuôi
Cá rô đớp bóng sao trời đung đưa
 
Nghe trong bậc đá ngày xưa
Tuổi thơ thức giấc như vừa hôm qua
Đục trong ta tắm ao ta
Gái trai từ vũng ao nhà lớn lên
 
Tìm người giặt áo trong đêm
Bàn tay em khỏa dịu mềm sóng loang
Sao em làm bóng trăng tan
Để tôi ngồi vớt bọt vàng ngẩn ngơ
 
Mẹ ngồi đãi thóc tinh mơ
Xoáy tròn miệng rá cho phơ tóc chiều
Sạn sành gạn được bao nhiêu
Mà sao hạt thóc chắt chiu vẫn gầy
 
Trưa hè gió mỏng, nắng dày
Đá xanh mấy bậc đong đầy chuyện quê
Trẻ già một giọng nồng khê
Nói cười quên cả bộn bề xưa sau
 
Vui buồn một thuở đằm sâu
Giờ về đâu giữa úa nhàu thời gian
Nhà xây chiếm nửa ao làng
Lặng im bậc đá xanh tràn màu rêu.

Thời gian

Thời gian đi qua ngõ
Vòm cây trùm mái quê
Phiến đá xanh rượi mát
Bàn chân quen lối về

Thời gian đi trên tóc
Phơ phất miền hoa lau
Ngỡ chiều qua chầm chậm
Mây trời trôi trắng phau

Thời gian đi trong mắt
Hồ nước màu sang thu
Sóng qua mùa giông bão
Lắng tận cùng lãng du

Thời gian đi trong ngực
Đã êm dần nhịp rung
Nỗi đau như đá cuội
Lặn sâu trong đáy lòng

Sớm nay tia nắng ấm
Soi sáng bừng tiếng chim
Nghe thời gian dừng lại
Bên nhành mai trước thềm.

Gốc rạ ơi!

Gốc rạ là gốc rạ ơi!
Mẹ sinh ta một chuyến rơi giữa đồng
Chiều đông lửa rạ thơm nồng
Hiền khô ổ rạ mở lòng ôm ta

Gốc rạ là gốc rạ à
Thuở nào trải lợp mái nhà tranh xiêu
Bếp quê nhen khói lam chiều
Rạ rơm mẹ nhóm những điều nồng cay

Gốc rạ là gốc rạ gầy
Đất cằn cây lúa chở đầy bấp bênh
Lép bông vỏ trấu lênh đênh
Rạ trơ gốc tủi phận mình xác xơ

Gốc rạ là gốc rạ khô
Tuổi thơ thấm vị khoai ngô ngọt bùi
Đồng làng than lửa ủ vùi
Hồn thơm khói rạ nên người nhà quê

Người đi muôn nẻo trở về
Bàn chân đứng lặng triền đê đầu làng
Đồng trơ cuống rạ mênh mang
Nghe chiều ngả bóng rạ sang bóng mình.

Về tìm chiếc nón

Tôi về tìm nón lá non
Gặp em cô gái còn son ngõ ngoài
Mảnh khăn che mặt thành quai
Thẳm đen đôi mắt nhìn ai qua nhà

Tôi về tìm nón lá già
Chị tôi tát nước đồng xa một mình
Anh đi bằn bặt chiến chinh
Bao năm vành nón chùng chình nghiêng che

Tôi về tìm lại nón mê
Gặp người hành khất triền đê đầu làng
Tay run ngửa chiếc nón tàng
Gom về muôn nỗi bẽ bàng thế nhân

Tìm trong nắng dãi mưa dầm
Bù nhìn giữ lúa âm thầm mùa chiêm
Phận rơm tao tác ngày đêm
Gia tài chiếc nón rách thêm nỗi đời

Tôi tìm thấy ở quanh tôi
Bao nhiêu chiếc nón đầy vơi nổi chìm
Về hiên nhà đứng lặng im
Tôi tìm lại nón hay tìm lại tôi?

Đốt mã cho cha
 
Con ngồi đốt mã cho cha
Lắng nghe ngọn gió ngoài xa chập chờn
Lửa nhen tre, giấy nhập hồn
Trăm nghìn bỏng rát cháy dồn lòng đau
 
Vàng thoi, bạc nén rực màu
Cha ơi hãy nhận qua cầu sang sông
Nại Hà ván mỏng, quỷ đông
Bao nhiêu cho đủ qua vòng tai ương?
 
Đời cha ít nắng, nhiều sương
Bốn mùa áo bạc, tiền suông một đời
Lửa bùng bén cả que cời
Con xin gửi lại cho người giàu sang
 
Ngựa xe, của nả xếp hàng
Gửi cha còn sót tro tàn ngập sân
Than hoa đốt mã nguội dần
Mà lòng con vẫn mấy lần lửa thiêu.            

 

Tác giả: Nguyễn văn Song

Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây