Nghiêm Quốc Thanh “cầm đũa trên tay chỉ để đợi cánh chim sà xuống mời nhau”

Chủ nhật - 24/04/2022 10:07 79 0
Nhà thơ trẻ Nghiêm Quốc Thanh
- Ngày sinh 24/4
- Viết văn từ năm thứ nhất thời sinh viên và trưởng thành từ Câu lạc bộ Văn thơ Trường Đại học An Giang
- Đã in:
TA QUA TRIỀN DỐC NẮNG (Tập thơ, Nxb Văn học, 2014)
LỄ HỘI OK OM BOK (truyện tranh, Nxb Kim Đồng, 2015; tái bản 2022)
ĐỐ BIẾT TỚ LÀ AI (Tập truyện thiếu niên, Nxb Kim Đồng, 2015)
MẬT NẮNG BIÊN THÙY (Tản văn, Nxb Kim Đồng, 2019)
BĂNG CÁNH ĐỒNG BIÊN (Tập truyện ngắn, Nxb QĐND, 2021)

 
Nhà thơ trẻ Nghiêm Quốc Thanh
Nhà thơ trẻ Nghiêm Quốc Thanh
Thotre.com xin trân trọng giới thiệu chùm thơ của anh

Anh sẽ nắm tay em

nhẹ nhàng,
tựa những dòng tin trôi
qua mắt em
và anh muốn nói
rằng địa cầu đã thiên kỉ tự xoay 

nhẹ nhàng,
tựa những lá thư bay
về phía anh
trên màn hình lấp láy
khoảng trắng nào gõ mãi càng cách xa

chỉ có thể gật gù đi bên những dòng xã luận
lời của anh có đủ sức làm vỡ ra gì
hay vốn là những điều tất yếu
là những bận lòng to tát quá em ơi

anh sẽ nắm tay em
nếu đôi lúc niềm tin mình vụn nứt
nếu chẳng thấy con đường nào rộng mở
em quay phía sau lưng
có anh sẵn chờ

với em, anh có thể là một người trong quá khứ
hoặc chỉ là một kẻ vừa quen đã thành xa lạ
nhưng rồi khắc nghiệt xốc anh lên giữa muôn bản thể
mỗi sáng anh cười với kẻ trong gương
cười sau mỗi cú hụt, cười trước lấn lướt khôn lường
anh thấy não mình thêm nếp gấp
anh không là gì
chỉ muốn em cùng nhẹ tênh như khói
để mình cùng bay

biết
là cơn gió thổi man mác bên kia dòng đời
biết
là cơn say cho quên đi những mộng mị làm thức giấc
biết
lời của ta chỉ để nghiệm sức những cuộc chơi

hôm qua đó người tụ về huyên náo
hôm qua người đăng đàng một dự án mê tơi
góp vào vọng say thần danh

nhẹ nhàng thôi, không cần chi hờ hững
nhẹ nhàng thôi, hãy nhắn về phía anh
câu an lành hay icon cười mỗi sáng
nghe lại khúc tang-go
ngồi lắc lư và nhắm mắt
đừng cho một ngày ta khép những ngóng trông
đừng cho một ngày không thảnh thơi ngâm ngợi

nếu một ngày, nếu một ngày
dòng tin ngừng trôi về và dáo dác
mình sẽ thế nào
mình sẽ “chat” với ai
phía em và phía anh
nhẹ nhàng
đọng lên tầm mắt một đường bay.

Rưng rức hình trái tim

Đưa em vòng quanh chân núi
Bình minh ngập sương cánh đồng
Nghiêng mắt tìm bên triền dốc
Con đường sỏi cát còn không
Hỏi trong veo gờn gợn sóng
Ai dựng vách đá nơi này
Mưa hay làn hơi từ đất
Suối hồ soi những đụn mây

Cô gái Ô Lâm ngã xuống
Câu hát đồng bào ngân lên
Người anh Tức Dụp nhắc tên
Âm vang hội trường lò ảng

Cánh lá xanh đầy trở lại
Phôi pha chừng ấy dỗi hờn
Dáng em cong hàng thốt nốt
Rót tình từng giọt lên men

Hỏi thăm ngàn năm cổ thụ
Chợ xưa giờ nhóm nơi nào
Tiếng cô hàng rao cốm dẹp
Vọng về từ giấc chiêm bao
Đưa em vòng quanh chân núi
Ngoái nhìn bóng nắng xa xôi
Nhận ra điều vừa nông nổi
Rưng rức hình hài trái tim .
-----------
Phụng Hoàng Sơn, cuối một mùa Xuân

Ta nào đâu bất biến

Thật lạ
Trong lúc những cánh chim trời bay lên
Gần nhau và bỏ rất nhiều khoảng mênh mông bầu trời
Thấy một cá thể được dìu đôi cánh
Bầu trời vẫn xanh và mây trong ngần ngoài kia ô cửa
Những cánh chim trời lao xao
Về hướng ánh mặt trời
Cánh chim kia bay ra
Hót rằng hành trình này ấm áp
Từ từ thôi
Hót rằng hứa sẽ cùng bay cho phải phép một chuyến đi
Thiên di nơi khác
Tất cả những cánh chim đang bay cứ mỗi ngày một đích đến

Cánh chim kia bay ra
Hót lời trong trẻo
Ta cũng giật mình đứng dậy dõi theo

Hình cánh chim – một chấm đen trong tầm mắt
Mà như che mát cả một khoảng trời
Nóng gắt
Ta nghe bên tai tiếng hót
Rằng có phải người đang lo lắng gì
Nắng hong khô môi cười ai đó
Nắng vắt thân gầy
Nắng chuốt cạn thời vóc của phổng phao

Có gì quan trọng lắm đâu
Ta nào đâu bất biến
Đàn chim cứ bay đi
Ta ngồi đây ca hát
Rồi mai hẵng về
Cầm đũa trên tay chỉ để đợi cánh chim sà xuống mời nhau
Xen vào giữa dãy ghế nhìn lên trời cao vút
Nép phẳng phiu với muôn nghìn viên đá nhỏ
Bầu trời sâu thêm
Mặt đất nối dài
Song song và bất tận

Ơi tiếng chim kia với lời minh triết
Ta vẩn vơ suốt chặng đường về

29/11/2019

Mình như thế đã là hạnh phúc

Mình đã nhìn thấy nhau
Trên con đường trổ đầy hoa cúc trắng
Em vén sợi tóc buông hờ qua chiếc bông tai
Và cái tên anh cợt đùa trên những tiếng cười kí túc xá
           
Mình đang ở đây rồi
Cuộc gọi nửa đêm cũng thành làn hơi thở ấm
Có xa lạ gì nhau mà cần lời giải thích
Đâu phải em lắm điều, hay anh cứ lặng thinh

Con đường hoa cúc trắng kia là riêng của chúng mình
Bao mùa hoa ngấn hương làm sao ta nhớ hết
Cánh rụng úa mềm khi một trong hai ích kỷ kể về số phận
Sẽ bay lên âm thầm với những dở dang
Mấy mươi năm có mặt trên địa đàng
Và rốt cuộc cũng chỉ là tạm bợ
Thể nào nhẹ hều, rời rạc mặc nhiên lời em nói
Phía ngoài cánh cửa toàn những phế tích ngổn ngang
Quãng đời ngắn ngủi nhưng điểm dừng đâu chẳng thấy
Thì bấy nhiêu thôi là đã tròn đầy

Mình từng ngang qua đời nhau
Đã gọi nhau kể cả khi rất gần thì nghĩa lý gì đen trắng
Nếu một mai ta cúi đầu ngoảnh đi trong thinh lặng
Trên con đường rải hoa bất tận, không bấu được một vết đau

Mình hữu duyên nhau giữa dương trần vay trả
Còn gì ngoài quầng mắt thâm nâu
Còn gì nữa đâu của những ngày nhìn nhau không nói
Mình như thế đã là hạnh phúc. Em ơi.

Đường về mùa này tiết trời đang giá rét
Khi hoa cúc trắng trên tay em cầm, em có nhìn thấy anh không?

Xóa bớt những im lìm

đã lâu rồi không có những hồi âm
thế giới cuồng xổ ra sau một từ khóa
chìm trong sến súa cũ mèm

kẽ tay tanh nồng tiếc nuối
cố căng đầy mười tám đôi mươi
nén tiếng nấc vào đêm bật ra tiếng thở

đã lâu tách cà phê không mang đi bần thần của đêm
phím tinh mẫn của mấy mươi năm loài người hiến tác
dừng lại thôi và xóa bớt những im lìm.

 

Tác giả: Nghiêm Quốc Thanh

 Từ khóa: Nghiêm Quốc Thanh

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

  Ý kiến bạn đọc

Mã bảo mật   
Cùng một tác giả

Xem tiếp 

Hãy đăng nhập thành viên để trải nghiệm đầy đủ các tiện ích trên site

Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây