Trần Thị Ngọc Hồng “rớt lên vai giọt sương bùa chú”

Chủ nhật - 10/07/2022 05:24 147 0
Nhà thơ Trần Thị Ngọc Hồng
Hội viên Hội VHNT Tiền Giang

Chị đã có đăng thơ trên nhiều báo Tiền phong, Văn nghệ trẻ, Áo trắng, Văn nghệ tp HCM, báo địa phương và các báo văn nghệ...


Đã xuất bản:
Thơ tình ai đọc tháng giêng, năm 2006

Giải thưởng:
- Giải Nhất truyện ngắn “Viết về chân dung mẹ”, TP HCM 1998
- Giải Ba truyện ngắn NXB Giáo dục 2001
- 02 giải Khuyến khích thơ Q3 – TP HCM năm 1999-2002
Và nhiều giải thưởng khác.


 
Nhà thơ Trần Thị Ngọc Hồng
Nhà thơ Trần Thị Ngọc Hồng
Thotre.com trân trọng giới thiệu chùm thơ của chị.

Khúc miệm xuân

Ngày mùa đông trầm mình trên dòng sông quá khứ
Mây trôi cuối trời quên nhớ
Tôi biết neo tôi vào đâu?
Mùa thiên di theo mùa
Tôi mặc áo xuân tiễn người ra đi
Chỉ sợi tóc phai còn ở lại!
Lối cũ tôi về
Cánh đồng xướt mặt buổi không mưa
Ngắt cọng cỏ gà nhớ bàn tay lấm lem sình đất
Chạm vào nguyên thủy tình quê

Cánh cửa cuộc đời khép lại phía đam mê
Tôi mặc áo xuân tiễn tôi về cuối hạ
Nơi có sợi tóc phai lặng thầm chờ đợi
Dẫu nhuộm bao lần cũng chẳng chịu lên xanh!

Khất thực

Có lần ngang qua miền đàn ông
Rớt lên vai giọt sương bùa chú
Tôi khất thực hạt nắng
Nghe đá nẩy mầm đơn côi!

Tôi khất thực tuổi tôi
Quỹ thời gian dần vơi
Một lần ngang chốn cũ
Mới hay giọt sương bùa chú bỏ về trời!

Tôi bẽ bàng gom hạt nắng
Chờ mưa đem ra phơi!

Chị…

Chị đi, trời trở gió đông
Bữa ấy nguyệt lặn, cải ngồng ra hoa
Dòng sông rớt lại phù sa
Cửa trăm năm khép quê nhà sau lưng
Mùa xuân mắt chị không dưng
Xa xăm như thể chưa từng xa xăm!

Chị đi về phía trăm năm
Ngày sau ai biết còn rằm khuôn trăng?
Nghìn xưa mây tím còn giăng
Chị cời bếp hạnh dùng dằng lửa duyên.

Đền thờ thánh nữ hết thiêng
Bỏ xuân côi cút lạc miền gái xuân!
Chị còn rong ruổi bụi trần
Đông còn lẻo đẻo theo chân tìm về!

Một lần mắc phải bùa mê
Một đời chị chịu tư bề bão giông!

Điều em có thể lý giải được

Mây trôi về đâu?
Không biết
Nước trôi về đâu?
Không biết
Hoa trôi về đâu?
Không biết
Đời người trôi về đâu?
Không biết
Chỉ có một điều em biết
Hồn em trôi về phía có anh!

Giác ngộ

Ngày giác ngộ môi anh
Em tin mật ngọt là có thật
Về nương náu nụ cười anh
Phù sa yêu thương nở ra hạnh phúc vô ngôn
Và em
Em biết lần tràng hạt
Biết niệm chú bùa yêu!

Bài thơ không đặt tên

Khi muộn phiền giáp hạt
Tôi treo giọt sương lên cây tháng năm
Người có quay về mùa cũ
Vớt dùm tôi vụn vỡ sau rằm!

Những bước chân thiên di
Đi qua vùng nghịch bấc
Khúc chiều khô môi hoang
Chia ly là có thật!

Tôi về bến sông con gái
Thuở tâm hồn nương náu
Lắng nghe cây đời tách vỏ
Nụ đau trổ trái vô thường!

 

Tác giả: Trần Thị Ngọc Hồng

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

  Ý kiến bạn đọc

Mã bảo mật   
Hãy đăng nhập thành viên để trải nghiệm đầy đủ các tiện ích trên site

Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây