Cúi hôn tóc mẹ chiều xuân

Thứ tư - 18/01/2012 04:58
Cúi hôn tóc mẹ chiều xuân
Tờ lịch vô tình đâu phải chỉ riêng ta
Tháng mười hai thổi rơi ngày mỏng dính
Gió thầm thì rủ sông bao ước mơ dự định
Ngoảnh lại người đi bỏ dỡ đò chiều

Ước hóa thành cánh vạc phiêu diêu
Lúc thèm quê có thể bay về đây đó
Chiều hăm ba nắng buồn cong ngõ
Khói bếp nhà ai vẫy ông Táo về trời

Cuối năm nhớ nhà… ông Táo về quê
Ta năm này nợ nần năm nữa…
Chiều phương xa gió bấc trườn qua cửa
Ngó nơi nào cũng phảng phất quê hương

Biết bây giờ quê mẹ ta thương
Con bấc cũ cựa mình thổi rạ rơm quẩn quanh về bên mẹ
Mẹ nhớ ta những ngày còn bé
Tết quê nghèo thương áo mới mẹ may

Lại một tờ lịch mỏng rơi tay
Chầm chậm nhé
ngày đi chầm chậm nhé
Sóng gió ơi! trả người trò dâu bể
Cho ta về… cúi đầu hôn tóc mẹ chiều xuân…

Tác giả: Nguyễn Thanh Hải


 

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Cùng một tác giả

 

Xem tiếp...

Những tin mới hơn

 

Những tin cũ hơn

Bản quyền thuộc về @ Thơ Trẻ