Thơ Trẻ :: Không gian thơhttps://thotre.com/assets/images/logo.png
Chủ nhật - 03/04/2011 08:59
Ngày anh lên đường: em trao anh chiếc võng Võng đan múi tơ nhẹ tựa thời gian Tơ quê ta chín bụng tằm vàng óng Võng theo anh từng giấc ngủ núi ngàn.
Võng treo vào cây nguyên cành nguyên lá Bỗng hoá cột nhà nhịp võng đung đưa Võng tơ nhẹ: mạng nhện nào kì lạ Giăng đôi cành lấp lánh áng trăng thưa.
Võng anh treo đầu Nam đầu Bắc Hai hồi nhà của đất nước thương yêu Níu về Nam sợi võng bền dằng dặc Nhớ về em trăm múi võng đan thêu...
Võng ru anh trưa Trường Sơn nắng biếc Võng ru anh đêm đèo suối trăng sương Ngủ với súng trong màng tơ em dệt Võng mắc lên: trạm ấm giữa đường trường.
Em thương anh đan từng múi chặt Anh nhớ em giấc ngủ quyện vào tơ Em bên anh chẳng bao giờ vắng mặt Tay tơ em, anh áp má những giờ...
Chiếc võng theo anh suốt đường chiến đấu Ngày hành quân vo giấc ngủ đeo lưng Chiếc võng quê hương tết bằng nắng ủ Dành cho anh trăm buổi dậy tưng bừng.