Cho nỗi buồn xưa
- Thứ hai - 15/07/2013 12:50
- In ra
- Đóng cửa sổ này
(Tặng những người mất ngủ)
Dại khờ ấp nỗi buồn xưa
nở ra con ốc lẳng lơ đa tình
oằn lưng cõng cái phận mình
chưa xong còn vác ảo hình trên vai
thẫn thờ con mắt chia hai
nửa đêm thắc thỏm ngày dài láo liên

*
Uống trăng con sáo say mèm
thênh thang sải cánh về miền hoang vu
tưởng rằng trời đẹp như ru
ngờ đâu đôi cánh cầm tù đôi chân
loanh quanh với nỗi phong trần
ủ ê thân xác còn vần vũ xoay
*
Uống sầu con kiến loay hoay
giữa đêm thức trắng giữa ngày ngủ mê
ngổn ngang trăm ngả…. đi, về?
trắng mưa bạc nắng dãi dề gió sương
bàn chân dẫm nát con đường
đã đi mòn gót mà dường như chưa.
(Đà Lạt, 05/2013)