anh hướng dẫn cho em cách lập email em vào http://mail.thotre.com song nick name em ghi test bat wost 123456 song nó suất hiện số song em lập nick song bat wost khong dược
Hắn là một lão bác sỹ trong một cái xã chỉ có mình hắn làm bác sỹ. Ấy cũng chính vì thế mà tất cả những người chưa ở gần hắn thì đều coi hắn như người mẫu mực về y đức. Vào một buổi chiều vắng vẻ, hắn đang ngồi trong phòng treo cái biển “trạm trưởng”, tay hắn đang mân mê tờ tạp chí “phụ nữ” trong đó có những bài nhạy cảm về giới tính, hắn đọc say sưa về cách làm tình, về những vùng “nhạy cảm” của “bên ấy”. Bỗng nhiên có một con mẹ nào mò đến gõ cửa. Hắn bực mình vì bị “quấy nhiễu” tuy nhiên để tỏ ra là người lịch sự hắn vẫn cất lời. - Ai đấy? Xin mời vào! - Dạ em đây. Vừa nghe thấy cái từ “em đây” hắn đã biết ngay đó là con mẹ Nguyệt, nhà bên cạnh cái trạm xá yêu quí của hắn. Cũng như những lấn trước. Một cảm giác nhục thể chảy trong con người hắn, hắn cảm thấy mọi giác quan trong cơ thể như có sự kích thích liền run lên bần bật. Hắn cất lời dịu ngot. - “Hoa hồng đấy à? Vào đây, Nhanh lên nào! - Sao hôm nay anh vắng “bệnh nhân” thế? - Hôm nào chả thế. Mà anh mong ngày nào cũng như thế! Thế rồi hắn đưa con mắt lúng liếng của mình thăm dò hết những nơi cần thăm dò trên cơ thể con mẹ mất nết. Hắn thấy con mẹ hôm nay ăn mặc có vẻ “Sếch Xi” hơn bình thường. con mẹ ấy mặc một cái quần mỏng tanh như tờ giấy, cái áo thun trắng cổ rộng làm lộ ra cái đôi vú to như cái ấm nhôm Hải Phòng – hắn cho là như thế. Và hắn muốn “đánh dậm” con mẹ này ngay tức khắc. Thế nhưng hắn vẫn muốn tỏ ra là người có “tư chất”. Rồi hắn quay sang nói với con mẹ kia. - Em biết không? Nếu như ngày nào cũng không có bệnh nhân thì chứng tỏ là “công tác” chăm sóc sức khỏe của nhân dân ngày càng tốt. Nói rồi hắn lại nhìn kỹ con mẹ hàng xóm. Hắn trông thấy cái đôi mắt kia cũng đang lúng liếng nhìn hắn, hắn trông thấy cái đôi cú to đùng, trông thấy cái đùi, rồi cuối cùng hắn mới trông thấy cái mặt, tuy cái mặt ấy có dài như cái bơm, trên cái mặt ấy có đầy những tàn nhang. Nhưng không sao cả. “Xinh tuốt” – Hắn tự nhủ thế, và quýết định gạ tình con mẹ này như mấy lần trước. - Này! Em lại đây mà coi, tờ tạp chí hay lắm, mới ra cách đây một hôm thôi đấy. Con mẹ “hoa hồng” kia ra chiều ngoan ngoãn lại ngồi vào cái ghế băng vẫn thường dùng để tiếp khách. Hắn lại ngồi sát vào người con mẹ ấy, rồi lật từng trang hắn đọc những phần gây kích thích nhất, nhạy cảm nhất. Con mẹ kia liền lấy làm thèn thẹn, đôi má đỏ ửng lên làm cho các vết tàn nhang dường như cũng tan đi trong giây lát. Thế rồi hắn lại cất tiếng giảng giải cho con mẹ hàng xóm - Em nhìn đây này! Bây giờ người ta quan niệm thoáng về tình dục lắm! không như ở nứớc mình. À không cứ nói trong phạm vi xã miền núi hẻo lánh như mình đây này. Vừa nói lão ta vừa lấy cái đùi cọ cọ vào đùi con mẹ đó. Một lúc sau, chẳng thấy con mẹ kia phản ứng gì, hắn liền lấy tay đưa đi đưa lại xoa xoa cái mông đít con mẹ hàng xóm, rồi đến bộ ngực nở nang của con mẹ đã hai con mà vẫn cứ phây phây, rồi hắn nuốt nước bọt ừng ực. Bỗng nhiên hắn nghe như có tiếng người lao nhao ngoài cổng. Hắn nhìn ra thấy bốn năm người đang khiêng một cái cáng. Lại một con mẹ nào đau dẻ vào chính cái giờ này kia chứ. Hắn ra cửa gọi oang oang. - Nam ơi! Thằng Nam đâu rồi? - Đưa ngay bệnh nhân đến phòng sản. Cái tay trực phòng chuyên bán thuốc cho nhân dân đang trong giờ nghỉ trưa, Bây giờ mới có ba giờ chiều, mọi hôm hắn còn ngủ đến bốn giờ mới đi gậy. Nhưng hôm nay là ngoại lệ, hắn phải giậy sớm hơn dự kiến khi nghe thấy tiếng của tay bác sĩ. Hắn vội vàng mặc cái quần, khoác cái áo Blu và chạy về phía phòng trạm trưởng. - Bệnh nhân đâu anh? – hắn vội vàng hỏi ngay - Mày mù à? Đằng kia kìa. Mà từ từ đã, tao thấy ca này dễ thôi, tự mày làm là được rồi. Tao đang phải làm báo cáo ngày mai nộp lên trung tâm y tế dự phòng của huyện. Lão bác sĩ nói rồi quay lại phòng tiếp tục cái “báo cáo” mà hắng đang thực hiện. Thế nhưng sau vụ nhiễu nhương của đứa chết mẹ nào đẻ không đúng giờ con mẹ hàng xóm đã sợ mất hồn mất vía, khi lão ta vào tiếp tục nghịch thì con mẹ ấy bảo. - Thôi! Thôi mà anh. Ở đây không hay lắm đâu. Chồng em hôm…hôm nay đi đánh cá…. Lão bác sĩ liền nghĩ ngay ra cách khác hắn bảo. - Em dao này trông gầy lắm. Để anh cắt cho ít thuốc bổ về bồi dưỡng sức khỏe. - Em ! Em không nhận đâu…. Con mẹ hàng xóm nói. - Có đáng gì đâu. Anh miễn phí, em về trước đi, sau 5 phút anh sẽ “có mặt”, em nhớ “bố trí” nhé! Nói xong con mẹ hàng xóm cắp đít ra về, mang theo cái cảm giác nhục thể mà thằng cha khốn nặn đã truyền lại cho, rồi con mẹ ấy lại phân vân, liệu như thế thì có hư hỏng quá không nhỉ, nhưng mà ngoài hai người ra chẳng ai biết cả, mà không ai biết thì không có tội, rồi con mẹ ấy lại nghĩ đến cái thông tin trên tờ tạp chí nói rằng chuyện bất chính ấy là rất bình thường. Như vây là sự hư hỏng của mình lại được bao biện trong caí vỏ bọc bình thường. Lão trạm trưởng nhìn con mẹ hàng xóm đi về mà cái làn máu nóng vẫn chạy rần rật trong cơ thể. Lão vội đẩy cái xe máy “guây an pha” sang trọng của mình vào phòng khóa cửa lại. Hắn vội vàng lẻn ra nhà vệ sinh, nhảy qua tường rồi men theo bờ ruộng, vào cái giờ này, mùa này người dân thường lên đồi đi vun sắn, hoặc ngô, còn lúa thì người ta đã làm cỏ xong, không ai ra ruộng cả. Và cái quyết định đi dọc bờ ruộng kia là hòan toàn đúng đắn và sáng suốt. Hắn chui qua caí hàng rào bằng tre tạm bợ một cách dễ dàng. Hắn trông thấy con mẹ ấy vừa mở cửa, trong nhà không có ai, hằn vội vàng nhảy sổ vào vật con mẹ hàng xóm xuống giường. Hắn kẹp đến nỗi con mẹ kia không cựa nổi. Thế nhưng bà ta vẫn cố nói được một câu. - Vào trong buồng. trong đó kín hơn đề phòng… Nói xong rồi tay bác sĩ bế sốc con mẹ ấy vào buồng. Hắn cảm thấy tự đắc cho cái chiến thắng này của hắn. Và hắn chợt nghĩ rằng: Chính cái quan niệm lệch lạc của xã hội đã tiếp sức cho sự hư hỏng của hắn, hắn thấy cái không bình thường thì xã hội lại cho là bình thường. Hóa ra cái bình thường nhất là cái không bình thường, và cái không bình thường chút nào lại trở thành cái bình thường. Hắn đã tận dụng triệt để cái không bình thường, mà bình thường đó để đánh lừa con mẹ hàng xóm. Lão chồng của con mẹ hàng xóm về từ khi nào. Thực ra hôm nay lão không đi đánh cá. À không! Chính lão đang chuẩn bị bắt một con cá. Lão đã nghi nghờ con vợ hư hỏng của mình từ năm hôm trước, khi mà lão phát hiện ra tay bác sĩ quan tâm một cách quá mức tới vợ lão. Lão đâm ra nghi nghờ, rồi lão quyết định sẽ rình bắt tận tay ray tận trán cái thằng bác sĩ khốn nạn. Hôm nay hắn giả vờ nói là đi đánh cá ở sông mã, sáng mai mới về. Con mụ vợ hư hỏng nghe nói thế liền nảy ra ý định đi “đánh dậm”. Thế là cái quyết định đó được nảy sinh và cân nhắc ngay sau khi thằng chồng chết tiệt đi. Bấy giờ đã là năm giờ chiều rồi, người đi làm đồi cũng rải rác về. Lão chồng chờ đợi thời cơ này cho chắc chắn. Lão men theo bờ tường, hé mắt qua cái khe cửa sổ buồng còn hở. Lão trông thấy chính sác cái thằng đảng viên tha hóa, khốn nặn. Lão muốn nhảy vào giết chết cha cái thằng khốn nạn đó. Nhưng không, hãy để cho dân làng giết hắn, để cho cái thanh dang của hắn phải tương ứng với cái hành động của hắn, cái đạo đức của hắn. Lão nhẹ nhàng rời khoỉ nhà một cách nhanh chóng. Lão chạy đến cái hội trường thôn dùng loa phóng thanh kêu goi. - Ới làng nước ơi! Trong nhà bà nguyệt Làng Rồng đang có kẻ trộm. Hắn đang trốn trong buồng. Làng nước ơi! Loa loa loa! Vừa nghe thấy tiếng loa thằng cha trạm trưởng hết hồn hết vía, hắn luống cuống không biết chạy đi đường nào. Hắn định lao ra cửa chạy men theo bờ rào, rồi nhảy qua đó mà sang bờ ruộng. Nhưng không kịp nữa rồi. Ông nhà bên cạnh vừa đi đồi về đến cổng, vừa nghe thấy tiếng kêu gọi, ông ta liền dùng cái miếng đặc công ra. Ông ta nhảy qua cái bờ rào như con khỉ nhảy qua các cành cây lao thẳng vào nhà bà Nguyệt. Đôi tình nhân chưa kịp suy tính gì thì ông ta đã vào đến cửa buồng. Laõ bác sĩ ngay lập tức chui xuống gầm giường chịu cảnh nằm như những con chó con biết tội. Rồi không những lão nhà bện cạnh mà ngay lập tức một người hai người, rồi ba người, rồi mười người… ập đến, vây quanh. Dân ở đây rất ghét những tên ăn trộm nên khi bắt đựợc tên sấu sa nào đó không may dính phải thì chỉ còn nước ăn đòn. Mụ Nguyệt mặt cắt không ra một giọt máu, miệng lắp bắp, người ta chẳng hiểu là mụ ta đang nói gì, và muốn nói gì. Đám người đó lại tưởng là thằng cha ăn trộm nào đó mò vào đánh bẫy một con gà, rồi bị bà chủ phát hiện, nhưng để bịt đầu mối hắn liền vào nhà đe dọa là không được nói với ai. Bỗng nhiên cái điện thoại sang trọng mà hắn mới tậu được đổ chuông dưới caí chăn mỏng. Người ta lật lên thấy một đống quần áo của hắn, rồi cái thắt lưng, cái điện thoại. Trong lúc đó hắn nằm dưới gầm giường run như cầy sấy, hắn cầu mong cho cái tai họa này qua đi, nhưng liệu hắn có đủ can đảm ra khoỉ đây không trong khi trên người hắn chỉ có mỗi một cái quần “sịp”. Cũng lúc đó, một, hai, rồi ba, rồi nhiều cái gậy đã chọc vào gầm giường. Có hai cái gậy của đứa chết mẹ nào chọc chúng mặt hắn, còn những cái còn lại chọc vào hông hắn, vào ngực hắn, rồi caí thì vào đầu… Người ta hô lên. - A hắn ở dưới đây này! Phải bắt sống hắn. Nện cho một trận sau đó mới đưa lên công an. Hắn nằm dưới gầm giường giật mình. Hắn thò đầu ra khoỉ cái thành giường, rồi lao như tên bắn ra phía bờ rào. Nhưng hắn không về trạm xá, vì người ta đã biết hắn Hắn chạy dọc theo cái bờ rào gai, nấp vào bụi chuối. Dân làng đuổi theo hò hét. - Đuổi theo! Đuổi theo, phải bắt bằng được. Thế nhưng dân làng không thấy hắn đâu cả. Hắn đang trốn trong cái bụi chuối gần bời rào. Một tia hy vọng về trốn thoát liền đến với hắn. Nhưng không! Hắn gặp phải một đứa con nít chừng ba bốn tuổi đang đi ỉa. Trông thấy hắn lao đến đó đứa bé hốt hoảng hét tướng lên, hắn giơ hai tay ra định nịnh đứa bé, nhưng thấy cái mặt đầy máu, tiến lại gần làm cho đứa bé càng sợ, nó hét toáng lên. Ngay lập tức người làng chạy đến. Hắn hốt hoảng chạy, hắn đâm thủng cái bời rào gai, nhảy sang bên kia đường. Chạy được một đoạn hắn trông thấy một nhà có mỗi bà già, hắn liền lao nhanh vào buồng. Cái buồng tối om. Lúc này mấy thằng con bà đang tham gia bắt trộm, bà ở nhà nấu cơm, bà già rồi, không dám đi bắt trộm. Bà đang nấu cơm, nhưng bà nhớ đến đàn gà vẫn chua cho ăn, bà lấy cái ống bơ, vào buồng lấy lúa cho gà. Nhưng bà suýt nữa thì chết ngất. Bà thấy một tên không quần khồng áo nằm ngay trong nhà mình. Miệng bà lắp bắp chỉ hỏi đựợc một câu. - Ai đấy? Trông thấy bà hắn quỳ xuống mà lạy mà van xin. - Con xin bà, bà cứu con với . - Con là trạm trưởng đây! - Là là là… Đảng viên đây! - Bà cần gì thì con sẽ cho. - Con bị oan! Bà ơi bà cứu con với - Con xin bà đấy! - Tin này mà đồn ra ngoài thì nhục lắm! Nói rồi hắn lấy tay ôm chân bà già mà van nài. Vì thấy hắn van xin thảm thiết quá, với lại bà sợ trong cái cảnh nay lỡ đâu có người phát hiện lại hiểu nhầm, nên bà già gật đầu cho qua. Hắn túm được cái quần dài của chồng bà rồi chui lên rừng luồng phía sau nhà, và lẩn mất. Lát sau thằng con của bà về hắn hỏi bà về việc trông thấy thằng khốn nạn đó chạy vào nhà mình. Bà bảo là cho nó chạy thóat rồi. Nghe thấy thế thằng con nổi cáu. Hắn bảo. - Mẹ chẳng biết gì cả. Những người đầu tiên gặp hắn thì cứ tưởng hắn là tử tế lắm, là có đạo đức lắm, nhưng không phải đâu, hắn rất khốn nạn đấy…. - Mà mà tóm lại là mẹ chẳng biết gì về hắn cả. Vậy là Lão bác sĩ thoát chết. Hắn chuồn lên cái rừng nguyên sinh rậm rạp thì có bố ai mà tìm được. Đến mười giờ đêm, sau khi mọi thứ đã ổn định trở lại hắn mới mò về. Vợ con hắn rất ngạc nhiên, chẳng biết sự thể thế nào. Mà hắn cũng không nói là việc gì sẩy ra. Ngày hôm sau hắn nhận được giấy “mời xuống ủy ban nhân dân xã”. Con mẹ hàng xóm khốn nạn sau khi được lão chồng giác ngộ đã quay lại kiện hắn. Nhưng hắn thầm nhủ rằng mình đã thóat chết. Thế là sống rồi. Hắn cười khẩy, Có mà kiện củ khoai. Ở cái xã náy cóc có thằng nào có cái bằng bác sĩ như hắn, chỉ có mỗi mình hắn thôi. Với lại cái vòi bạch tuộc của hắn đã phát triển đến mức hắn nghĩ cả cái lũ dân kia cũng còn xa mới đánh đổ được hắn. Thế rồi một tháng, hai tháng, lại ba tháng cứ thế trôi qua, hắn chỉ bị chi bộ đảng nhắc nhở . cái chân trạm trưởng của hắn vẫn an toàn.
Hôm nay hắn đi về qua cổng nhà con mẹ hàng xóm. Hắn nhếch mép cười.
mọi ý kiến trao đổi xin liên lạc theo địa chỉ: Email: quachvanduong@gmail.com hoặc số ĐT: 0976050834
Mình là Ma mới...mọi người cho làm quen nha! Bao lần rong ruổi vu vơ Vô tình ta đã lạc chân chốn này Bước vào đã thấy mê say Quên đi phiền muộn ta cùng ngâm thơ Ngày đêm như sóng vỗ bờ Thơ cho ta mộng cho đời thêm tươi Tuổi đời chỉ mới đôi mươi Công danh ước vọng vẫn chưa vẹn trọn Đêm nằm nghe gió nỉ non Nghe mưa tí tách khóc sầu thiên thu Mây về theo cõi hoang vu Còn riêng ta đứng giữa đời bao la Từ nay ta đã có nhà Vườn thơ chắp cánh cho tình bay cao]]> [Xem tiếp...]
Em buồn lắm bởi làm anh đau khổ Mãi ôm hoài chung giấc mộng lứa đôi Nhưng anh ơi tình đã cách xa rồi Xin dừng bước đừng theo em anh hỡi Em hiểu lắm tình anh như cơn sóng Mãi muôn đời che chở bến bờ em Nhưng anh ơi em chẳng thể dối lòng Rằng em đã thầm yêu người đến trước Em buồn lắm nhìn anh hoài cất bước Nắng thu buồn trải xuống cõi lòng anh Tình đôi ta như cơn gió mỏng manh Đã rạn vỡ như con tàu gặp bão Thôi đành thế anh ơi đừng níu kéo Anh cứ buồn em cũng chẳng xốn xang Bước đi anh dẫu có chút muộn màng Xin đừng khóc vì tình em anh nhé
Hoa cát (có nhiều lúc mình vẩn vơ, cố đi tìm những cái tưởng có thật nhưng lại là hư vô, những cái không có trên đời này... Tìm miết, tìm miết. Đến một lúc nào đó mình chợt nhận ra rằng, mình đã đi quá xa thực tại, quá xa cái hiện thực mà mình pphải chấp nhận.)
Hoa Cát
Một ngày biển lặng im Anh lang thang tìm Hoa cát Tặng Em
Đại dương mênh mông Sao không sinh thành một bông hoa cát? Để hoàng hôn màu nhạt Để màu nước biển xanh
Anh vẫn mang một hy vọng mong manh Rằng một ngày tìm thấy bông hoa cát Để cho lòng anh hát Yêu em! Yêu em! Yêu Em!]]> [Xem tiếp...]
Mai sau dù có thế nào Vẫn còn em đó ẩn vào tim ta Chia tay nào chẳng xót xa Em về chốn cũ... ngày qua hẹn hò Và xin em hãy nhớ cho Có người mãi mãi thầm mơ một người.]]> [Xem tiếp...]
Xin Giup Do De Hoat Dong Duoc Trong Dien Dan Than Chao Cac Thanh Vien Cua Dien Dan. Hom nay lang thang tren mang, vo tinh tim duoc dien dan nay cua cac ban. Vao doc nhung bai viet trong do minh thay rat hay va that long rat thich. Tu nho, thinh thoang ranh roi minh thuong viet truyen. Bay gio muon post nhung truyen do chinh tay minh sang tac len dien dan cua cac ban thi co duoc khong vay? Chua viet bai tren mang bao gio nen tham chi go chu Viet co dau minh cung chua co san cac biet cach, co ban nao ranh roi hay mach bao cho minh voi nha! Chang han nhu may tinh cua minh thieu phan mem ho tro cho viec viet lach nao? Minh da co san cac file van ban trong may roi thi coppy truc tiep qua dien dan duoc khong?(Nhung hinh nhu minh thay cac phong chu o day toan ko thong dung nhu cac phong cho trong word, vay neu la phong VN Time thi co chuyen luon qua day duoc khong? Hay phai lam nhung thao tac gi nua.. ) Ban Quan Tri hay Nhung Thanh Vien Tich Cuc nao co long tot thi lamongiup minh, saqu khi biet ro cac thao tac post bai roi minh xin hua se tich cuc dong gop cho dien dan ngay cang lon manh va duoc nhieu nguoi biet den hon. [Xem tiếp...]
Bài thơ như một lời tự sự , gói trọn những phần hồn, phần xác , phần tâm của một người vừa lìa xa người yêu. Nỗi đau đáu , sự mất mát , cả cái đẹp của thiên nhiên được Nguyễn Bính khéo léo gói trộn trong từng vầng điệu để “Một trời quan tái “ đang sống lại thẩm thấu và réo rắc trong lòng tôi giữa lòng Sài Gòn chiều nay – mưa đang nhẹ rắc !!!
Một trời quan tái (Nguyễn Bính)
Chiều lại buồn rồi, em vẫn xa, Lá rừng thu đổ, nắng sông tà Chênh vênh quán rượu mờ sương khói Váng vất thôn sâu quạnh tiếng gà.
Tôi đi mãi mãi vào sơn cước Em vuốt tua rèm cửa vọng lâu Lá úa kinh thành rơi ngập đất Lòng vàng hỏi vẫn nhớ thương nhau ?
Có những mâm cau phủ lụa điều Đi vào trong gió lạnh hiu hiu, Những xe hoa cưới, sao mà đẹp! Cửa kính huy hoàng vạt áo thêu.
Em có buồn chăng? Tôi vẫn xa Chiều nay say nhắp chén quan hà Bao giờ cau được tươi màu lụa ? Được đón em bằng xe kết hoả
Thân em là liễu, dạ em tơ, Mềm yếu bền chăng với đợi chờ ? Chua xót lòng tôi mơ ước mãi Áo bào nguyệt bạch, ngựa kim ô!
Tôi lạnh đầu sông, giá ngọn nguồn, Nhớ nhà thì ít, nhớ em luôn. Chênh chênh bóng ngả, sầu lau lách Chiều ngái hương rừng, lối nhạt son.
Đã mấy năm rồi thương mến nhau Em còn thơ dại biết chi đâu! Đến nay ba bảy mai đương độ Ai đánh em bằng giá ngọc châu ?
Châu ngọc làm sao hái được nhiều Tôi là thi sĩ của thương yêu, Lấy đâu xe cưới ngời hoa trắng ? Với những mâm cau phủ lụa điềủ
Chiều nay... thương nhớ nhất chiều nay Thoáng bóng em trong cốc rượu đầy Tôi uống cả em và uống cả Một trời quan tái, mấy cho say!
Có thể nói thơ tình của Nguyễn Bính làm ngấm và say lòng người bởi chất truyện, những lời tâm tình , nhỏ nhẻ ..cứ từng chút , từng chút ,nhè nhẹ đi vào lòng . Thơ Nguyễn Bính mang đầy màu sắc lãng mạn và riêng có cho những cuộc tình khởi sắc ..để rồi đi qua . Hãy nghe Nguyễn Bính bộc bạch :
Buổi chiều uống rượu làm thơ Buổi trưa đi đốt lá khô trên đồi Lá khô là lá của trời Thơ tôi là để riêng tôi tặng nàng (Thơ tôi)
Có lẽ vì thế mà thơ của Nguyễn Bính đầy chất thơ, chất dời, chất nghệ sĩ , phóng khoáng, nhưng đủ để đau , để ngấm và để lòng mênh mang cùng với những câu thơ đầy tình yêu mà nhà thơ đã hết mình sống, cho và nhận.
Trở lại với “Một trời quan tái “ , ta bắt gặp một cảnh rừng bàng bạc , đẹp mê hồn , cảnh sơn cước trong câu thơ dung dị nhưng mở cho ta cả một trời sâu thẳm của con đường mòn vào rừng cuối buổi chiều thu , lạo xạo bàn chân dẫm lên những chiếc lá đang rơi rơi theo từng cơn gió nhẹ . Vạt khói tỏa mong manh với quán chênh vênh , lạ lẫm trong cái hiu quạnh của tiếng gà “váng vất “ đâu đây .
Chiều lại buồn rồi, em vẫn xa, Lá rừng thu đổ, nắng sông tà Chênh vênh quán rượu mờ sương khói Váng vất thôn sâu quạnh tiếng gà.
Chỉ đọc 4 câu thơ của khổ thơ đầu ta đã hình dung một người quảy bầu rượu đi vào nơi sơn cùng, thủy tận với nỗi nhớ, nỗi buồn về “em “ – Đây có phải là nguyên nhân là khởi đầu , là lý do để bài thơ tiếp tục và xuyên suốt như sợi chỉ đỏ kết nối toàn bài là nội dung chính để “ Em vẫn xa….”
Nhà thơ đã đán đo để tự hỏi lòng , tự hỏi mình nơi xa xăm ấy :
Lá úa kinh thành rơi ngập đất Lòng vàng hỏi vẫn nhớ thương nhau ?
Câu hỏi hay là câu trả lời ? Có những câu hỏi chỉ là để tự hỏi vì người đặt ra câu hỏi đã quá biết , thừa và rõ câu trả lời nằm ở đâu – Nguyễn Bính đã đặt câu hỏi như một sự chuyển ý làm nền cho những lý do giải thích những nghich lý , những xa cách , những chia xa tưởng chừng là không mà vẫn có thể
Có những mâm cau phủ lụa điều Đi vào trong gió lạnh hiu hiu, Những xe hoa cưới, sao mà đẹp! Cửa kính huy hoàng vạt áo thêu.
Em có buồn chăng? Tôi vẫn xa Chiều nay say nhắp chén quan hà Bao giờ cau được tươi màu lụa ? Được đón em bằng xe kết hoả
Giờ đây ta có thể hiểu rõ hơn cái lý do mà nhà thơ đã “đi mãi mãi vào sơn cước “ –Nàng lên xe hoa – Chiếc xe hoa Nàng cất bước cũng được đi trong “gió lạnh hiu hiu “ , gió mang hộ nhà thơ niềm trăn trở , nỗi tâm sự , gió thổi qua vùng sơn cước về đến kinh thành tiễn nàng một chuyến đi xa . Ai mà không buồn , không đau cho một cuộc tình khi phải thốt lên câu hỏi “ Em có buồn chăng ? “ – “Tôi vẫn xa” , “bao giờ “ “được đón “ ..những lời nói nhói lòng kẻ đi , người ở . Giấc mơ tưởng chừng sẽ thành hiện thực thoáng chốc phải xa bay . Cuộc đời là vậy và ai mà không buồn , không khổ , không nhói lòng cho những phút chia ly – Những câu hỏi Nguyễn Bính cứ lập đi , lập lại da diết , day dứt làm người đọc cũng nôn nao một tâm trạng khắc khoải , buồn, nhớ, mong ..vào một chiều để “say nhắp chén quan hà “ – “say “ ở đây có quá nhiều nghĩa : say vì rượu , vì đời , vì thế nhân, say vì cuộc tình bỗng chốc vỡ tan ..ai muốn chôn vào rượu ?, còn nhà thơ cứ cạn hoài chén rượu tống tiễn ..một cuộc ra đi .
Có lẽ nhà thơ muốn lấy một lý do nào đó để biện hộ, để nêu cho thấy qy luật đất trời, quy luật của số phận và sự đổi thay, sự ra đi ấy vẫn bàng bạc một màu hư ảnh – Người đã tự lý luận, tự giải tỏa và trả lời cho cuộc chia ly mãi mãi ấy bằng câu thơ xót lòng , đau đến tận cùng sớ thịt :
Thân em là liễu, dạ em tơ, Mềm yếu bền chăng với đợi chờ ? Chua xót lòng tôi mơ ước mãi Áo bào nguyệt bạch, ngựa kim ô!
Nước mắt tôi đang rơi ..có phải vì khi phân tích và đi và tận sâu của lừng hơi thở bài thơ này , tôi tìm thấy một sự rung cảm nào đó ? Tôi đồng cảm với nhà thơ và rất muốn được hiểu hết lòng người, những cuồn cuộn như những lớp sóng trường giang cứ đổ về từng lớp , từng lớp tung lên những bọt sóng trắng xóa . Người đã ước mơ , đã từng xây dựng một tòa cổ tích …ra đi , xa nhau ..để khi trở lại , khi gặp nhau chàng sẽ uy nghi như dũng tướng xuất hiện trước mắt nàng – “áo bào nguyệt bạch, ngựa kim ô “ ..có lẽ chàng đã gói tình yêu để ra đi cho một chí hướng , chọn xa nhau để xây dựng cho mình một con đường ..để rồi ngày trùng phùng sẽ là ngày hạnh phúc trong nước mắt , trong sự hòa hợp , yêu thương, chung thủy và đợi chờ. Thế nhưng tất cả chỉ là mơ, là ước..người ấy đã ra đi đã phụ lòng tác giả để đến nỗi Người phái thốt lên “chua xót “ – Ta nghe quặn trái tim
Châu ngọc làm sao hái được nhiều Tôi là thi sĩ của thương yêu, Lấy đâu xe cưới ngời hoa trắng ? Với những mâm cau phủ lụa điềủ
Chua chát và đau quá , dường như nhà thơ đang trút hết những nỗi niềm cho cái lý do của sự chia ly ,, cho cái ly do phải vĩnh viễn mất nàng . Chàng bất lực ư ! danh vị, bạc tiền chỉ phù hư , liệu thi sĩ họ Nguyễn kia có hiểu được lòng người đi xa ấy ? Lời trách cứ ,cứ ray rức quẩn quanh , cứ ẩn hiện về trong tiềm thức – Câu thơ đau và thầm trách móc như những câu hỏi cứ xói vào lòng người đọc . Quẩn quanh nổi nhớ , trang trãi nổi đau ..để rồi
Tôi lạnh đầu sông, giá ngọn nguồn, Nhớ nhà thì ít, nhớ em luôn. Chênh chênh bóng ngả, sầu lau lách Chiều ngái hương rừng, lối nhạt son.
Nhà thơ đã cố quên đã tìm cho mình con đường quên em bằng cách phiêu diêu , tự tại với thâm sơn cùng cốc, với nỗi buồn tưởng chừng sẽ để lại chốn kinh thành xa xăm nọ .Nhưng hình ảnh “em” vẫn hiện về đau đáu ..mang theo những hoài niệm, những dấu yêu vẫn còn nguyên vẹn mùi hương xưa , để trong cái ảo ảnh ấy , nhà thơ thốt lên những câu thơ nhói lòng
Chiều nay... thương nhớ nhất chiều nay Thoáng bóng em trong cốc rượu đầy Tôi uống cả em và uống cả Một trời quan tái, mấy cho say!
Đọc những câu này lòng tôi mềm như nhấp phải rượu , rượu nào cứ cay cay , nồng nồng nơi đầu lưỡi , không đủ để say, không đủ để tỉnh , nhưng lại đủ trả tôi về với quá khứ ..
Tôi hình dung Người đang ngồi đó, lòng dõi về chốn xa xăm , ly rượu cạn hoài vẫn không làm nghiêng ngã .. Nhìn cốc rượu , như nhìn hình ảnh người yêu để uống cả “nàng “ uống cả những hình ảnh , ảo vọng đang hiển hiện về như giấc chiêm bao , để mãi “uống “ cả em, muốn níu , muốn giữ , muốn lưu một quá khứ thật xa ..
Bốn câu thơ cuối cùng rất “đắc “ để lột tả tâm trạng của nhà thơ , và nỗi nhớ đau đáu về một người.Dủ nhấn mạnh tâm trạng con người mạnh mẽ cách mấy cũng có những phút giây ta không thể kiểm soát để thả lòng về những nỗi mất mát mà chẳng bao giờ có thể nhận lại từ quá khứ hôm qua . Tôi lại nhớ về hình ảnh chàng Trương Chi trong chén ngọc để nhắc nhở Mỵ Nương một chuyện tình ….
Bài thơ đã chấm dứt , nhưng tôi vẫn “say” cái say của câu truyện tình – không thể biện hộ, không thể lý giải , không có cách nào để giải thích ..Có lẽ mượn cách họa thơ Nguyễn Bính để nói hộ lòng người con gái vậy !!!
Anh có buồn không ? Em ở đây!! Đêm nay say nhấp chén rượu đầy Câu thơ Nguyễn Bính còn dang dở Một mối chung tình ai có hay ?
Có người mượn bút để họa thơ Họa chút tình riêng , họa mối tơ Họa cả đêm tàn đang say giấc Họa cả tình riêng mối chỉ mơ !
Mượn chút lời ru , mượn tiếng ca Một trời “quan tái” mấy xênh xang Anh ơi ! rượu uống còn chưa cạn Mà đã cay nồng nghe chứa chan
Bỏ lại ngày xanh , bỏ lại anh Em đi trong gió cuốn lìa cành Hỏi anh ngày ấy còn xa mấy ? Thôi trả lại trời..em trả anh…
Theo sau Daugia247.com, Chợ Điện Tử.Vn cũng đã bắt đầu phát hành chương trình quảng cáo cho phép các websmaster và blogger kiếm tiền từ website và blog của mình.
Chỉ cần khai báo các thông tin cá nhân để đăng ký tài khoản chúng ta có thể lấy code đưa lên trang của mình và kiếm tiền. Khi nào đạt tối thiểu 200.000 VND chúng ta có thể yêu cầu thanh toán qua tài khoản ngân hàng của mình.
Quảng cáo của Chợ Điện Tử.Vn có hai lựa chọn code JavaScript và flash, dễ thay đổi kích thước, giao diện, màu sắc. Quảng cáo trên 2 trang này có nội dung lành mạnh (chủ yếu là hàng điện tử) và công ty có địa chỉ rõ ràng nên chắc cũng không đến nỗi bị lừa. Dưới đây là trích giới thiệu chương trình, cách thức tham gia, chính sách giá và hướng dẫn cách đặt code hiệu quả do Ads@ChợĐiệnTử phát hành:
1. Kiếm tiền thế nào với Chợ Điện Tử.Vn Bạn đăng ký một mẫu quảng cáo Widget của ChợĐiệnTử đã được trình bày sẵn và nhúng vào 1 khu vực phù hợp trong Website hay Blog của mình.
Một người bạn của bạn Click vào một Sản phẩm hiển thị trong mẫu Quảng cáo đó và được dẫn tới website Chợ Điện Tử.Vn; người này sau đó đăng ký thành viên rồi mua hàng tại ChợĐiệnTử và bạn được trả tiền công giới thiệu theo nhiều mức hấp dẫn.
2. Làm sao để tham gia chương trình?
Bước 1:Đăng ký tài khoản thành viên tại ChợĐiệnTử (nếu bạn chưa có) và đăng nhập vào trang cá nhân của bạn;
Bước 2: Click vào Menu “Tạo quảng cáo mới” tại trang cá nhân và làm theo hướng dẫn 4 bước để tạo ra và lưu lại một Widget quảng cáo với nội dung và hình thức phù hợp nhất với chủ đề và giao diện Website hay Blog của bạn;
Bước 3: Chèn đoạn mã HTML và JavaScript do Ads@ChợĐiệnTử cung cấp vào 1 vị trí phù hợp nhất trên website của mình, Banner quảng cáo sẽ xuất hiện tại vị trí đó với nội dung là các Sản phẩm đang bày bán tại ChợĐiệnTử và được thay đổi thường xuyên;
Bước 4: Khuyến khích độc giả website của bạn Click vào các Sản phẩm có trong Banner, hãy theo dõi và… làm giàu từ website của chính mình;
Hệ thống Ads@ChợĐiệnTử sẽ tự động ghi nhận hành vi của những người Click vào Widget và tính tiền theo các tiêu chí sau:
350 VND cho mỗi Click qua widget
500 VNĐ cho mỗi tài khoản người dùng đăng ký và được kích hoạt bằng Email (RU);
Thêm 3.000 VNĐ cho mỗi tài khoản người dùng đã được xác minh bằng tin nhắn SMS (CRU);
Thêm 5.000 VNĐ cho mỗi tài khoản người dùng đã từng mua hàng và thanh toán hóa đơn (ACRU);
6 % từ thu nhập của thành viên do bạn giới thiệu tham gia vào mạng Ads@CDT.
4. Hướng dẫn kiếm nhiều tiền với Ads@ChợĐiệnTử trên blog hoặc website của bạn:
Đặt quảng cáo Chợ Điện Tử.Vn tại vị trí bắt mắt, dễ gây chú ý tại blog, tốt nhất là bạn nên chèn quảng cáo Ads@CDT sau mỗi bài viết của mình;
Tận dụng mọi blog bạn có để giới thiệu với bạn bè;
Trình bày quảng cáo Ads@CDT đẹp mắt (màu sắc, định dạng phù hợp);
Lựa chọn danh mục sản phẩm quảng cáo sẽ hiển thị tại blog phù hợp với đối tượng người đọc tại blog của bạn;
Sáng tạo ý tưởng khuyến khích người đọc tại blog click vào quảng cáo và tham gia hoạt động tại ChợĐiệnTử;
Nỗ lực giới thiệu bạn bè tham gia vào mạng lưới của bạn: qua các cuộc gặp gỡ trò chuyện, chat, gửi thư mời tham gia, qua các diễn đàn, website cộng đồng có nhiều thành viên;
ĐIỀU EM KHÔNG THỂ BIẾT ngàn nỗi nhớ hóa nên bờ cát trắng không còn nằm yên phẳng lặng từng hạt cát xô bờ anh nhớ em.
ngàn câu hát gửi riêng em tiếng nấc chưa lần yên giấc tiếng trở mình đêm thao thức giọt lệ ngắn dài ai hiểu lòng anh.
ai hiểu lòng anh như em tưng hiểu từng cơn đau vỗ lòng anh khắp nẽo từng cơn đau tạc lòng anh vết sẹo đá mòn tiếng gọi nhói lòng anh
anh dỗ dành lòng anh như vỗ về mỗi khi em hờn giỗi như mỗi lần anh bước vội về bên em khi phố đã thưa đèn.
những vội vã đời thường đã nên quen những vội vã yêu đương người chưa hiểu trong nhung nhớ yêu thương tràn muôn nẽo giọt lệ tuôn trào ta khao khát cho nhau
em hiểu anh đâu ? ngàn con sóng vỗ ngàn hạt cát xô bờ kết thành bao nỗi nhớ như thể yêu em trái tim thành man rợ ghen ghét những gì người tặng cho em
em hiểu anh đâu? ngàn câu hóa lệ ngàn hạt cát vỗ trái tim dâu bể đâu dễ để mất em đâu dễ xa em.......
GỬI EM ĐAM RÔNG tôi nơi này đợi mong đêm dài ngồi thức trắng năm canh giấc không tròn lòng nhớ lòng héo hon người cách người trăm núi đèo cao cùng vực thẳm chẳng kêu nắng cũng hồng.
em về xứ Đam rông má hồng thương gửi lại mái tóc thơ êm ái lòng người ở mênh mang cơn gió chiều lang thang vừa đi qua trước ngõ đôi cành me nho nhỏ theo cùng gió mất rồi.
Đam rông xứ của người sao thương nhớ khôn nguôi có phải hồn trinh nữ đã theo cạnh em tôi gọi non cao đi tới gọi dòng xuối tươi trong ở hai dòng ấm lạnh mắt em vương lệ rơi.
Đam rông em tôi ơi nhớ người nhớ sao nguôi hương rừng hoa nỡ rộ lệ ướt bờ mi cong khoảng trống em mênh mông.
Hoa đã vỡ trên bàn khi em không thức dậy và hát Không nhảy nhót trong nhà không đứng soi gương buổi sáng Gió cứ thổi Không biết tự lúc nào dụ tâm thần em lẳng lặng đi theo
Không có những lời mơ hồ lênh láng cho em úp mặt Không có suối ngàn trong cho em cọ rửa vết đau Không có căn phòng lặng im nghe tiếng thì thầm chảy máu Gió vẫn thổi Cứa nát thịt da em và đi ẩn nấp
Tường rêu em chôn đi khuôn mặt âu sầu Tường rêu em thắp nhang cho hương hoa phơi nở
Hoa vỡ trên bàn khi nụ hôn điên cuồng thâu đêm suốt sáng Hoa dụ tâm thần em khi anh khép cửa ra về Những thanh âm véo von ngày mới đã lắng sâu lắng sâu lôi người đi theo Em cắn bật máu môi đừng khóc, đừng mở mắt nhìn đừng gọi anh lời yêu thương Im lặng chìm sâu im lặng thẫm màu
Gió vẫn cứ thổi Tung cánh cửa anh vội quên không cài then Tung những bình hoa khô tan tác Mùa đông điên cuồng tràn lên cơ thể anh vội, quên không đắp ấm Cái váy màu hồng đêm qua gió cuốn bay đảo điên trong căn phòng chật chội Da dẻ em phát ban Em biết đã được 20 phút và anh đang ở cửa hàng hoa hồng Anh nói với chủ quán mua bó hoa giống như tuần trước Và tắt máy …
Cái váy màu hồng gió cuốn đảo điên gió vắt ngang cửa sổ Con mèo đen chạy qua giật xuống bay dọc khắp hành lang Và hốt hoảng gào lên
Gió vẫn cứ thổi Vẫn cứ thổi vẫn thổi… tràn lên cơ thể phát ban rực đỏ của em
Mùa hoa giục giã chia tay Sân trường cánh tím rụng đầy... Bằng lăng Hoa vương trên mũ ai cầm Lẫn vào ánh mắt âm thầm ...chia xa Rưng rưng giọt lệ của hoa Vấn vương nhuộm tím tình ta với đời Người đi về mọi nẻo trời Để cây ở lại đầy vơi nỗi niềm Cánh nào nâng gót chân êm Cánh nào vương tóc còn nguyên sắc mầu ? Người về sắc tím theo sau Người về hoa tím,tím mầu ước mơ * Bằng lăng ơi !Tự bao giờ ? Mà hoa đã hóa bài thơ tặng người
Tiếng chim tu hú gọi ai ? Mà Bằng lăng nở đợi hoài...tím cây Người đi từ bưổi heo may Gửi ta ánh mắt, đến nay chưa về! Bây giờ phượng đỏ mắt ve Lời ve đã cạn, lỗi thề Bằng lăng ! Ai còn có nhớ ai không? Nhặt hoa, nhặt cả nỗi lòng của nhau Cánh hoa như cánh lụa nhầu Phải chăng hoa đã chịu đau một thời ? Rầu rầu tím bạc, hoa ơi ! Nhớ ai tím một góc trời bâng khuâng Nơi người có nở Bằng lăng ? Nơi người hoa có gieo mầm sương thu ?
Người đi sao quá hững hờ Tím Bằng lăng cứ ngẩn ngơ một mầu...